ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!
42.
Hai người về lớp.
Cả tòa nhà dạy học trống rỗng, tiếng bước chân trầm trầm cũng có thể nghe thấy.
Trên sân vận động, xa xa truyền đến tiếng súng lệnh, tiếng cười, tiếng reo hò, cùng với tiếng hô cố lên rõ ràng trong loa.
An Khánh Huy đi ở phía trước, cánh tay buông thõng, cầm một chai nước khoáng.
Cổ họng Nghiêm Sơn Hoàng ngứa.
Cửa phòng học mở ra.
Cửa sổ mở, có gió thổi vào.
Bàn học xếp ngay ngắn, bên trên chất các loại sách giáo khoa sách tham khảo, bài thi và vở mở ra bị gió thổi lay, thỉnh thoảng phát ra tiếng vang nhẹ.
An Khánh Huy đặt bình nước khoáng lên bàn, eo sau dựa vào cạnh bàn.
Nghiêm Sơn Hoàng đứng ở chỗ mình, đột nhiên cảm thấy có chút không được tự nhiên.
Nghiêm Sơn Hoàng lúng túng hỏi câu.
"Cậu, cậu mệt không?"
"Không mệt."
An Khánh Huy hỏi rất trực tiếp.
"Vai?"
"Hả? Ừ, được."
Nghiêm Sơn Hoàng liếm liếm đôi môi có hơi khô.
Chợt, An Khánh Huy ghé tới, hai tay khoát lên cạnh eo Nghiêm Sơn Hoàng, dùng sức.
Còn chưa ý thức được xảy ra chuyện gì, Nghiêm Sơn Hoàng đã phát hiện mình bị An Khánh Huy ôm lấy, ngồi xuống trên bàn học.
Bút trên mặt bàn rơi xuống đất, "lạch cạch" một tiếng.
An Khánh Huy buông lỏng tay, nhưng không rút lui, mà gần hơn một tấc, đưa bả vai mình đến khóe miệng Nghiêm Sơn Hoàng.
"Cắn đi."
Rất gần.
Cả người dường như bị hơi thở và nhiệt độ An Khánh Huy bao phủ, Nghiêm Sơn Hoàng có chút khẩn trương, mấy giây không phản ứng được.
An Khánh Huy hỏi nhẹ.
"Không muốn?"
"Không phải."
Nghiêm Sơn Hoàng vội vàng phủ nhận.
Nghiêm Sơn Hoàng trước dùng đầu lưỡi đụng đụng, đoán hẳn sẽ có vị mồ hôi mặn chát. Sau khi cắn xuống, máu tươi tràn ra, trong nháy mắt, hương vị ngọt ngào khó có thể miêu tả lấp đầy khoang miệng, theo cổ họng trượt xuống.
Bên tai, là tiếng "Sshh" nhẹ nhàng của An Khánh Huy, không giống như đau, giống như là thoải mái hơn.
Nghiêm Sơn Hoàng đã chẳng quan tâm những thứ này, cậu say mê chậm rãi hút máu tươi của An Khánh Huy, bởi vì không đói, giống như đang thưởng thức mùi vị trong đó hơn. Cảm giác vui vẻ to lớn từ trong đầu nổ tung, dọc theo thần kinh truyền đến toàn thân, đầu ngón tay cũng không thể ức chế mà run rẩy.
Nghiêm Sơn Hoàng theo bản năng giơ tay lên, vòng trên lưng An Khánh Huy, vô thức siết chặt, tới lúc túm áo đối phương ra nếp gấp rõ ràng.
Thời gian dường như bị kéo dài, tới lúc phía xa truyền đến một tiếng súng "pằng", Nghiêm Sơn Hoàng mới giống như bị đánh thức, chợt hoàn hồn.
Răng cũng buông bả vai An Khánh Huy ra, còn theo thói quen dùng đầu lưỡi ở trên vết thương liếm liếm.
"Đủ rồi?"
"Ừ, đủ rồi."
Ngữ điệu nói chuyện của Nghiêm Sơn Hoàng, có chút nhũn ra không rõ ràng, ánh mắt cậu sáng rực, lại thêm một câu.
"Hút nhiều không tốt cho thân thể cậu."
An Khánh Huy tùy ý sửa sang cổ áo.
Trong lớp không có người khác, tất cả những âm thanh khác đều cách rất xa, ngón tay Nghiêm Sơn Hoàng khoác bên người, ở trên mặt bàn vẽ vẽ, do dự.
"An Khánh Huy."
"Huh?"
Nghiêm Sơn Hoàng rũ mắt.
"Tớ tối qua đọc manga, đề tài Vampire và thợ săn, sau khi đọc xong có hơi không ngủ được."
"Tại sao?"
"Chính là....."
Đầu ngón tay dùng sức, âm thanh Nghiêm Sơn Hoàng nhẹ hơn.
"Tớ đang nghĩ, nếu như . . . . . . bệnh hút máu đột nhiên xuất hiện của tớ, sau này sẽ không biến mất thì sao đây? Chính là, chính là mấy thập niên sau của tớ, cũng phải hút máu thì làm sao đây?
Thật ra mấy vấn đề này tớ rất ít chủ động nghĩ, nhưng tớ chính là . . . . . . rất sợ."
"Sợ cái gì?"
"Sợ mình biến thành loài vật, sẽ sống mấy trăm năm, hoặc chỉ có thể sống mấy năm. Sợ đời này, đều phải dựa vào hút máu sống, bản thân lại không biết vì sao."
Nghiêm Sơn Hoàng dùng giọng điệu đùa giỡn nói.
"Còn sợ cậu sau này có người thân cận, có cuộc sống, sự nghiệp của mình. Tớ không thể cứ quấn lấy cậu, hút máu của cậu."
Còn quấn lấy nữa, cũng không thể quấn cả đời.
Nghiêm Sơn Hoàng tối qua đến rạng sáng cũng không ngủ được, giống như suy nghĩ áp chế ngày thường, toàn bộ núi lửa phun trào, không bị khống chế mà bắn ra, đầy trong đầu hỗn loạn.
Nghiêm Sơn Hoàng thường cố gắng khiến mình vui vẻ, khiến mình suy nghĩ đơn giản chút, không nghĩ nhiều, phật hệ, thuận theo tự nhiên.
Nhưng đến tối, phòng tuyến cảm xúc của con người ta phỏng chừng sẽ yếu ớt đi không ít.
Nghiêm Sơn Hoàng còn trở mình rời giường, cầm lên một cây bút, lại chọn tới chọn lui, chọn tờ giấy đẹp nhất, viết lên mấy chữ to 'Di thư của tôi'.
Nhưng đầu bút nhấc trên giấy, rất lâu cũng không viết được chữ mở đầu đầu tiên.
Cuối cùng, Nghiêm Sơn Hoàng ném bút đi, xé nát vụn tờ giầy, ném vào thùng rác.
Cho nên nói, không biết mới đáng sợ nhất, đáng sợ đến mức, ngay cả cơ hội chuẩn bị tâm lý cũng không có.
"Sẽ không đâu."
Ngón tay Nghiêm Sơn Hoàng bám trên mặt bàn đột nhiên buông lỏng.
"Gì cơ?"
"Tớ nói, sẽ không đâu."
An Khánh Huy nhìn Nghiêm Sơn Hoàng, giọng hơi khàn.
"Nếu như cậu chỉ có thể sống mấy năm, vậy máu của tớ sẽ cho cậu mấy năm. Nếu như cậu sẽ sống mấy trăm năm, vậy đến khi tớ chết, máu của tớ đều là của cậu.
Hoặc là...."
Ngón tay An Khánh Huy, theo gáy Nghiêm Sơn Hoàng, miêu tả đến cằm và má, cuối cùng dừng ở đuôi mắt.
Giọng An Khánh Huy nguy hiểm lại mê người.
"Hoặc là, cùng chết với tớ? Như vậy, sau khi tớ chết, cậu sẽ không hút máu người khác."
Con ngươi Nghiêm Sơn Hoàng hơi co lại.
Nhưng kỳ lại, vậy mà không cảm thấy sợ.
Hình như, đề nghị này không tồi?
Cũng không biết, không có An Khánh Huy, Nghiêm Sơn Hoàng có thể tiếp nhận máu của người khác không.
Mà cho dù có một người như thế, người đó, có thể tiếp nhận đặc tính hút máu của Nghiêm Sơn Hoàng không, có thể cảm thấy cậu là quái vật không.
Tiểu quái vật hút máu.
Nghiêm Sơn Hoàng không tránh khỏi tay An Khánh Huy, cậu nhìn mắt An Khánh Huy, đánh giá.
"Đề nghị này cũng không tệ lắm."
"An thần, hoa khôi trường, bọn mày quả nhiên -"
Mộng ca đẩy cửa phòng học ra, giọng nói ngừng lại, ế, hắn vừa nãy hình như nhìn thấy, An thần đang sờ mặt hoa khôi trường?
Hoa mắt?
Mộng ca rất nhanh lại nhướng mày nói.
"Quả nhiên tình báo của tao không sai, các mày thật sự lặng lẽ về lớp làm biếng!"
Nghiêm Sơn Hoàng từ trên bàn học xuống, hỏi Mộng ca.
"Sao thế?"
Vỗ vỗ trán, Mộng ca sầu muộn.
"Còn không phải Phương Tử Kỳ, không đáng tin vl ấy! Nó từ lúc ngủ dậy đã căng thẳng, vừa nãy á, sắp đến lượt nó, nó nhất định muốn đi làm nóng người, được lắm, nóng thì nóng, kết quả, vừa chạy hai bước, chân liền trẹo, hố vãi!"
"Trẹo chân? Nghiêm trọng không?"
"Nghiêm trọng thì không nghiêm trọng lắm, không tổn thương đến xương, nhưng 1000m nam khẳng định không chạy được nữa. Tao thương lượng với lớp trưởng, thì bảo đến hỏi An thần, có thể thay Phương Tử Kỳ ra sân chạy không?"
Nói xong, trong lòng Mộng ca thật ra rất trống rỗng.
Khai giảng 2 tháng, hắn và An Khánh Huy nói là quen, hình như cũng không quen. Nói không quen, giải đề, cùng ăn cơm, chơi bóng rổ, đều không có vấn đề.
Dù sao trong lòng không chắc chắn.
An Khánh Huy không có trả lời ngay, mà nhìn về phía Nghiêm Sơn Hoàng, ánh mắt dò hỏi.
Nghiêm Sơn Hoàng nhìn hiểu, cậu trước tiên nghĩ lại, mình hút máu khắc chế, hút quả thực rất ít, sau đó hỏi An Khánh Huy.
"Cậu vẫn còn thể lực chứ?"
"Còn."
Nghiêm Sơn Hoàng lại nhỏ giọng hỏi.
"Vậy cậu ngại phiền không?"
"Không phiền."
"Vậy, không thì đi lấp hố giúp lớp phó học tập?"
"Ok."
Cuộc đối thoại này, Mộng ca nghe mơ hồ-
Bản thân An thần có muốn ra sân chạy bộ không, sao để hoa khôi trường quyết định? Đây là thao tác gì?
Chỗ điểm danh, Nghiêm Sơn Hoàng cầm điện thoại và nước khoáng giúp An Khánh Huy.
Triệu Vũ Phàm đang chuyển động quanh An Khánh Huy, cái gì mà "Hiến dâng vì lớp", "Phương Tử Kỳ nhất định làm trâu làm ngựa báo đáp lần cứu mạng này", giống như không cần tiền mà bắn ra.
Chờ tuyển thủ dự thi đứng ở vị trí xuất phát, điện thoại trong tay Nghiêm Sơn Hoàng cầm giúp An Khánh Huy đột nhiên vang lên. Trọng tài đã vào vị trí, không có thời gian nghe điện thoại, An Khánh Huy cuối cùng vận động một cái, nghiêng đầu nói với Nghiêm Sơn Hoàng.
"Cậu nhận giúp tớ."
Súng lệnh vang lên, An Khánh Huy xuất phát thuận lợi.
Nghiêm Sơn Hoàng rời khỏi đám người cổ vũ bên đường đua, đứng đến chỗ trống, nhận điện thoại.
Bởi vì hiển thị là một dãy số, không có ghi chú, Nghiêm Sơn Hoàng lễ phép nói.
"Xin chào."
Trong ống nghe truyền đến, là giọng nữ dịu dàng, còn có chút suy yếu. Không biết là kinh ngạc về điện thoại gọi thông, hay là giọng nghe điện thoại không quen, chậm nửa nhịp mới lên tiếng.
"Xin chào, An Khánh Huy đâu?"
"Tôi là bạn của An Khánh Huy, cậu ấy hiện giờ có việc, ngài 15 phút nữa gọi lại được không?"
"Hóa ra là bạn An Khánh Huy à, ta là mẹ nó."
Mẹ An Khánh Huy?
Nghiêm Sơn Hoàng nhớ Phạm Mạnh Tiến từng nhắc qua 2 câu với cậu, An Khánh Huy ở đường Thanh Xuyên, chính là nhà cũ của mẹ anh. Mẹ An Khánh Huy, cùng với mẹ Kim Châu Hưng, Phạm Mạnh Tiến, còn là hàng xóm cùng lớn lên từ bé.
Nhưng Nghiêm Sơn Hoàng cho tới bây giờ chưa từng nghe An Khánh Huy nhắc tới chuyện trong nhà, một câu cũng không có.
Nghiêm Sơn Hoàng cân nhắc giọng điệu.
"Cháu chào dì."
"Xin chào, dì muốn hỏi, An Khánh Huy gần đây thế nào, khỏe không?"
Phương Vy Vân nhẹ nhàng thở dài.
"Đứa nhỏ này, bởi vì chút mâu thuẫn nhỏ, đã hơn một năm không về nhà rồi, cũng không nhận điện thoại của dì. Một mình nó ở bên ngoài, dì rất lo lắng. Nó . . . . . . gần đây khỏe không?"
Nghiêm Sơn Hoàng nhíu nhíu mày.
Lời này nói rất kỳ quái.
Lúc chưa xác định quan hệ của mình và An Khánh Huy thế nào, đã nói ra loại chuyện "Cãi nhau với mẹ hơn một năm không về nhà không nhận điện thoại", thật sự được sao?
Giọng điệu trong miệng Nghiêm Sơn Hoàng không đổi.
"An Khánh Huy rất tốt, dì không cần lo đâu."
"Vậy thì tốt."
Phương Vy Vân cười nói.
"Dì khoảng thời gian này thân thể không tốt lắm, cứ đau đầu gay gắt, tối ngủ không ngon, lo nó ở bên ngoài bị bệnh gầy, hoặc là xảy ra chuyện gì. Hiện tại biết nó khỏe mạnh, dì cũng yên tâm."
Lông mày Nghiêm Sơn Hoàng cau chặt hơn.
Nghiêm Sơn Hoàng luôn cảm thấy, dì này nói chuyện, có hàm ý khác.
Đây là đang nói với Nghiêm Sơn Hoàng, An Khánh Huy không hiếu thuận, mẹ ở nhà bị ốm thân thể không tốt, cũng không về thăm?
Mắt Nghiêm Sơn Hoàng vẫn chuyển vòng quanh An Khánh Huy, thấy anh đã đến vòng cuối, nói với điện thoại.
"Dì, cháu hiện tại có chút việc, cháu cúp trước."
An Khánh Huy dùng thành tích hạng nhất vọt đến điểm cuối, Triệu Vũ Phàm ân cần vừa đưa khăn lông vừa đưa nước, kích động.
"Tớ sao cảm thấy mới khai mạc nửa ngày, hạng nhất tập thể cả trường, đã vẫy tay về phía bọn mình rồi nhỉ? An thần, vất vả rồi vất vả rồi!"
An Khánh Huy đáp lại một câu, chuyển hướng Nghiêm Sơn Hoàng.
"Điện thoại lúc nãy của ai?"
Nghiêm Sơn Hoàng không đáp.
Triệu Vũ Phàm cảm giác được, khoát tay.
"Tớ đi xem bạn học khác, hoa khôi trường, An thần giao cho mày đó!"
Chờ Triệu Vũ Phàm đi, Nghiêm Sơn Hoàng mới đưa điện thoại cho An Khánh Huy.
"Người kia nói là mẹ cậu."
Nghiêm Sơn Hoàng nhạy cảm phát hiện, nghe thấy những lời này, hơi thở quanh thân An Khánh Huy đoán chừng giảm mạnh xuống 10 độ.
Tay cầm bình nước khoáng theo bản năng dùng sức, lõm xuống.
Cảm thấy không quá vui, Nghiêm Sơn Hoàng muốn nói sang chuyện khác, An Khánh Huy lại không muốn.
"Bà ấy nói với cậu cái gì?"
"Tớ nói cậu có việc bận, tớ là bạn cậu."
Nghiêm Sơn Hoàng chuẩn bị hàm hồ cho qua.
"Bà ấy nói cái có cái không, tớ chỉ trả lời nói cậu rất tốt."
"Nói gì?"
An Khánh Huy lại hỏi lần nữa.
Nghiêm Sơn Hoàng lần này không hàm hồ nữa, nói thật.
"Bà ấy nói cậu bởi vì chút mâu thuẫn nhỏ, hơn một năm không nhận điện thoại, không về nhà. Còn nói bà ấy bị ốm, thân thể không thoải mái."
Thấy ánh mắt An Khánh Huy nặng nề nhìn mình, nét mặt không có gì khác với bình thường, nhưng Nghiêm Sơn Hoàng luôn cảm thấy, An Khánh Huy hình như . . . . . . có hơi khẩn trương?
Cũng không biết có phải ảo giác không.
Xoắn xuýt 2 giây, Nghiêm Sơn Hoàng uyển chuyển nói.
"Dù sao thì, tớ cảm thấy, chỉ là cảm thấy thôi nhé, lời bà ấy nói đều kỳ lạ."
Sau đó Nghiêm Sơn Hoàng thấy, An Khánh Huy cười một cái.
Nụ cười kiểu tâm trạng rất tốt.
Nghiêm Sơn Hoàng nhìn, cảm thấy người này cười lên quá đẹp.
Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top