ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!
40.
Tin nhắn là Nghiêm Sơn Hoàng gửi đến.
Nghiêm Sơn Hoàng nói với An Khánh Huy, mình chơi game thắng 3 ván liền, thành công càn quét level lính mới ở khắp nơi, lướt vèo vèo.
An Khánh Huy rep chữ - Ừ.
Trước khi về phòng bao, An Khánh Huy đến phòng rửa tay.
Rửa tay tỉ mỉ 3 lần, cuối cùng dùng khăn giấy lau khô, đặc biệt là đầu ngón tay, lau càng tỉ mỉ.
An Thiệu Chử thấy An Khánh Huy quay lại, đặt điện thoại xuống, hỏi.
"Sao đi lâu vậy? Món ăn nguội hết rồi."
An Khánh Huy ngồi xuống, giọng nói vẫn dính chút lạnh lẽo.
"Giám sát ở hành lang gấp khúc lửng, cho người xử lý."
Đũa ngừng lại, An Thiệu Chử ý thức được có điều gì đó không đúng, cau mày hỏi.
"Xảy ra chuyện gì?"
"Đánh nhau với người ta."
Ấn đường lại thả lỏng ra, An Thiệu Chử gật đầu.
"Chỉ cần xóa giám sát?"
"Ừ."
"Không tệ không tệ, biết đánh nhau, tốt lắm. Từ nhỏ tìm danh sư cho anh, dạy anh tập vật lộn, một là sợ anh bị bắt cóc, hai chính là lo anh bị người bắt nạt."
An Thiệu Chử nghe thấy con trai đánh nhau, còn rất vui mừng, nửa thật nửa đùa.
"Ba anh đều đã làm xong xuôi chuẩn bị, giúp anh đưa người vào ICU rồi."
An Khánh Huy nhìn ông một cái, không nói chuyện.
Thái độ lãnh đạm của An Khánh Huy, An Thiệu Chử cũng không giận, gọi quản lý đến, phân phó việc.
Xong rồi cảm thấy loại cảm giác này, còn rất mới mẻ.
Không giống bây giờ, An Khánh Huy từ nhỏ đã cực kỳ ngoan ngoãn hiểu chuyện, tự gò bó, cũng không gây họa, một mầm non thừa kế tiêu chuẩn hoàn mỹ.
An Thiệu Chử nghe qua lời hâm mộ khen ngợi của không ít người, nói nuôi một đứa con trai tri kỉ như vậy, còn thông minh lại hiểu chuyện, An gia chắc là đốt hương cao 8 đời.
Ông ngoài miệng nói đâu có đâu có, trẻ con còn bé, lớn lên không biết thế nào, nhưng trong lòng rất thỏa mãn.
An Thiệu Chử công việc bận rộn, trong nhà đều là Phương Vy Vân chiếu cố. Trẻ con luôn chịu ảnh hưởng của cha mẹ, An Khánh Huy cũng không ngoại lệ, cực kỳ thích Phương Vy Vân.
Thậm chí khi còn bé, được hỏi tại sao muốn cố gắng học tập, được hạng nhất khối, An Khánh Huy đều sẽ nghiêm túc trả lời.
"Vì để mẹ cháu vui."
Khả năng, cũng là bởi vì như vậy, lúc đột nhiên biết được, người mẹ mà mình gọi từ nhỏ đến lớn, không phải mẹ ruột, phản ứng của An Khánh Huy mới lớn như vậy.
Ở trong lòng thở dài, An Thiệu Chử đắn đo, nút thắt này, vẫn phải cởi từ từ. Đứa con trai ông, chủ kiến rất đứng đắn, khả năng còn làm ra hiệu quả ngược lại.
Ông lại đánh giá An Khánh Huy, trong lòng càng ngày càng thỏa mãn.
Con ông, ngoại hình đẹp, đầu óc tốt, tính tình càng tốt. Mặc dù hiện tại phản nghịch thanh xuân, nhưng đây không phải là di truyền sao, mình hồi trẻ, không phải cũng từng phản nghịch sao, mấy cái này không có gì trở ngại.
Cầm lấy đũa chung, An Thiệu Chử gắp một miếng thịt bò hầm bỏ vào bát An Khánh Huy, âm thanh ôn hòa.
"Anh nếu tạm thời không muốn về nhà, không sao, ở bên ngoài, coi như trải nghiệm cuộc sống, trải qua nhân sinh phong phú, ba ủng hộ. Anh giờ lớn rồi, có suy nghĩ của mình, ba không can thiệp nhiều.
Nhưng ba chỉ có 2 yêu cầu, 1 là, tiệc mừng thọ của ông nội anh, anh phải về. Hai là, chăm sóc tốt bản thân, không thể dùng thân mạo hiểm. Anh là người thừa kế duy nhất của An thị, không thể có bất kỳ sơ suất, hiểu chưa? Nếu không, rối ren và hậu quả gây ra, là cái chúng ta cũng không thể hoàn toàn lường được."
An Khánh Huy lần này trả lời rất nhanh.
"Vâng."
Ăn xong một bữa cơm, hai người đứng dậy rời đi.
An Thiệu Chử không chú ý tới, miếng thịt bò hầm ông gắp cho An Khánh Huy, vẫn ở trong bát, An Khánh Huy chưa ăn một miếng.
Từ phòng bao đi ra, quản lý đang chờ ngoài cửa, cung kính hồi báo.
"Đã dựa theo phân phó của ngài, tiêu hủy hoàn toàn ghi chép giám sát."
Nói xong, hắn không nhịn được lặng lẽ liếc An Khánh Huy an tĩnh đứng sau An Thiệu Chử, theo bản năng, có chút sợ vị tiểu Thái tử này.
Để đảm bảo không có sơ hở, hắn đích thân xem đoạn ghi hình giám sát kia, từ đầu đến cuối.
An Khánh Huy toàn bộ quá trình vẻ mặt lạnh tanh, nhưng chỉ vẻ tàn nhẫn này, đã cực kỳ dọa người. Thậm chí nhiều lần, hắn đều cho rằng, An Khánh Huy sẽ buông tay, ném người kia từ trên tầng xuống.
Hơn nữa, An Khánh Huy cho dù đè người lên lan can đánh, trên mặt cũng không thấy hưng phấn hoặc là giận dữ, nhưng chính loại vẻ mặt bình tĩnh không gợn sóng này, mới doạ người nhất.
Quản lý bổ sung một câu.
"Chúng tôi tra ra được, xảy ra xung đột với An thiếu, là cháu trai của chủ tịch tập đoàn Hằng Viễn Giai Hạ, tên là Hạ Trí Viễn, đang là sinh viên đại học."
An Thiệu Chử nhìn An Khánh Huy.
"Quả nhiên là con ba, thật sự chọc phiền phức cho ba."
An Khánh Huy hỏi ngược lại.
"Cái này mà cũng gọi là phiền phức?"
An Thiệu Chử cười to.
"Anh đó, chỉ có nói đúng, không phải ai cũng có thể được gọi là phiền phức."
Maybach 62S dừng trước cửa lớn Thụy Mậu, cửa sổ xe thủy tinh chiếu ra sắc màu rực rỡ.
An Thiệu Chử ngồi lên xe, hỏi An Khánh Huy.
"Thật sự không cần ba tiễn?"
An Khánh Huy đeo cặp sách màu đen một bên vai, từ chối.
"Không cần, con tự đi, ba bận, không cần để ý con."
Nghe vậy, An Thiệu Chử không kiên trì nữa.
"Được, vậy ba về trước."
Bánh xe lăn đi, Maybach màu đen từ từ rời khỏi tầm mắt.
An Khánh Huy lại cắm tai nghe, đi về hướng khác.
Một quán net chui ở đường Thanh Xuyên.
Cửa rất hẹp, không có bất kỳ dấu hiệu nào của bảng hiệu và dễ thấy.
Vừa bước vào cửa, đã có khí nóng ập vào mặt, bên trong là mùi của mì ăn liền và đồ ăn ngoài hỗn tạp, cùng với tiếng gào thét liên tiếp.
"Đụ cả nhà mày biết chơi game không thế? Bố mày nhắm mắt thao tác một tay cũng 6 hơn mày!"
"Pháp sư kéo bàn, toàn đến nhận bánh mì . . . . . . biến mẹ mày đi bíp bíp cái gì, đây gọi là cảm giác nghi thức!"
"Ông chủ, làm giúp tôi suất cơm rang, thêm hai quả trứng, tôi vẫn đang phát triển thân thể!"
Ông chủ quán net là một ông chú để râu, mặc một áo T dài tay, đang ngồi sau quầy bar, chống cằm ngủ gà ngủ gật.
Nghe thấy động tĩnh, mở mắt thấy là An Khánh Huy, lại nhắm mắt tiếp tục ngủ.
Mục tiêu của An Khánh Huy rõ ràng, vòng qua đám học sinh tiểu học, học sinh cấp 2 trốn học đi net, đi tới vị trí góc khuất nhất.
Hai bồn thực vật xanh cao nửa người, miễn cưỡng ngăn chỗ này thành bí mật.
Trước máy tính, một nam sinh đeo kính đang ngồi, 16-17 tuổi, rất gầy, da là trắng theo kiểu quanh năm không thấy ánh sáng, đeo gọng kính đen, đang điều khiển nhân vật game đào mỏ hái thuốc khắp nơi.
An Khánh Huy gập ngón tay, gõ gõ mặt bàn.
Nam sinh lấy tai nghe xuống, đang định bíp bíp hai câu mày làm ồn ông nội mày chơi game, vừa nhìn, là An Khánh Huy, trên mặt liền lộ ra chút kinh hỉ.
"An thần!"
"Tìm mày có việc, rảnh không?"
"Có! Phải có! Chuyện gì thế?"
"Điều tra người giúp tao."
*******
Nghiêm Sơn Hoàng buổi chiều đến nhà An Khánh Huy.
Cửa mở ra một cái khe, Nghiêm Sơn Hoàng vừa vào cửa, đã nghe thấy nhạc nền trò chơi bùm bùm.
Phạm Mạnh Tiến thấy Nghiêm Sơn Hoàng đến, hô to.
"Tiểu thiếu gia nhanh lên, thay con gà Kim Châu Hưng này đi! Rõ ràng game 2 người, bố mày cứ cảm giác đang chơi máy đơn, còn thỉnh thoảng xác chết vùng dậy hãm hại đồng đội người ta! Trải nghiệm game quá kém!"
Kim Châu Hưng không phục.
"Bố mày còn chưa ghét mày, mày còn ghét tao trước! Hoa khôi trường, nhanh thay Mã Đinh đi, nếu không game này không cách nào chơi nữa!"
Nghiêm Sơn Hoàng nhìn màn hình điện thoại, hỏa tốc rút khỏi chiến trường.
"Game này tớ không biết, các cậu tổn thương nhau đi!"
Nghiêm Sơn Hoàng nhìn quanh.
"An Khánh Huy đâu?"
Phạm Mạnh Tiến gãi gãi ót.
"Hình như xuống nhà mua đồ rồi, chắc là về ngay thôi. Bảo tớ nói với cậu, ở nhà chờ nó. Trời mẹ, Kim Châu Hưng bố mày vừa không nhìn, sao mày đã chết?"
Nghiêm Sơn Hoàng nghe thấy An Khánh Huy không có ở đây, dứt khoát cũng ngồi xuống, nhìn Phạm Mạnh Tiến và Kim Châu Hưng chơi game.
Nhìn không được mấy phút đã phát hiện, hai tên kia đều là lính mới, loại mới toanh mới toanh, phím skill cũng chưa quen.
Team 6 người, 2 người đều hố, 4 dẫn 2, Nghiêm Sơn Hoàng thực sự đau lòng 4 đồng đội khác.
*******
Trong quán net chui.
Bùi Nhạc đỡ đỡ mắt kính, bởi vì kích động, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
Hắn chỉ chỉ từng file video trên màn hình.
"An thần, người anh em này quả thực là kho báu! Tớ trước đây, cho rằng là một phú nhị đại chơi bung xõa, quay video gì gì đấy. Đào thêm đào thêm, đụ mẹ, hoàn toàn là một tên cặn bã! Mấy video này, toàn là hắn sau khi dùng thuốc, đánh ngất người ta quay lại. Tâm hắn đen, nam nữ ăn sạch, còn thích loại nhỏ tuổi hơn hắn."
Bùi Nhạc lật một file khác ra.
"Mấy cái này, là ghi chép giao dịch hắn mua thuốc và mua dụng cụ, có điều không hiểu được, gì mà mua xylitol này, kẹo viên này, đều là loại thuốc này. Tên này chắc là mỗi lần đều thuận lợi, vẫn chưa bị phát hiện, gan càng lúc càng lớn, tần suất mua thuốc cũng càng ngày càng cao."
Hắn liếm liếm môi.
"An thần, bọn mình làm sao đây? Loại khốn này, một cước nghiền chết là tốt nhất!"
Tay An Khánh Huy chống trên bàn, nhìn mấy video kia, con ngươi đen kịt.
*******
Nghe thấy tiếng động ở cửa, Nghiêm Sơn Hoàng theo bản năng quay đầu nhìn về phía cửa, lập tức bị Kim Châu Hưng giục điên cuồng.
"Hoa khôi trường, hoa khôi trường nhìn màn hình! Đụ mẹ đừng nhìn An ca! Nhìn màn hình đi! Máu sắp thấy đáy rồi! Sắp chết rồi!"
Phát hiện Nghiêm Sơn Hoàng không tập trung, Kim Châu Hưng lo lắng cực kỳ, dứt khoát cướp điện thoại, tự mình làm, khó khăn lắm bảo vệ được tia máu cuối cùng.
Thấy Nghiêm Sơn Hoàng ngồi trên sàn nhà, ngửa đầu nhìn mình, An Khánh Huy ngồi xuống bên cạnh cậu.
"Chơi game?"
"Ừ!"
Nghiêm Sơn Hoàng một câu tổng kết.
"Ba con gà đào hố hành trình của người ta."
Phạm Mạnh Tiến bớt thời giờ nói chuyện.
"Sao gọi là đào hố người ta chứ, bọn tớ chỉ là, dạy đồng đội biết, đối mặt với thất bại nên điều chỉnh tâm tình thế nào!"
Lúc này, trong kênh nội bộ team, có người gửi văn bản.
"Biết chơi không? Học sinh tiểu học chưa vào lớp?"
"Học sinh tiểu học?"
Phạm Mạnh Tiến chửi tục một câu.
"Học sinh tiểu học cái con mẹ mày, bố mày rõ ràng là học sinh trung học!"
"Ha ha ha -"
Kim Châu Hưng Tri Phi cười to ra tiếng, run tới mức sắp không cầm vững điện thoại nữa.
"Mã Đinh con mẹ mày là đến chơi game hay đến tấu hài?"
Phạm Mạnh Tiến tự mình cũng bật cười, lại căng mặt.
"Cười cái rắm ý mà cười, nghiêm túc chơi game!"
An Khánh Huy ngồi xuống, dựa gần chút, hỏi Nghiêm Sơn Hoàng.
"Hạ Trí Hạo có gọi điện cho cậu không?"
Hạ Trí Hạo?
Nghiêm Sơn Hoàng đang ha ha ha cùng Kim Châu Hưng, nghe An Khánh Huy hỏi cái này, cậu suy nghĩ một chút.
"Không gọi, không dễ gì được nghỉ, nó chắc là đi đâu đấy phóng đãng, không rảnh tìm tớ đâu."
"Ừ."
Vừa nói xong, điện thoại của Nghiêm Sơn Hoàng liền vang lên, trên màn hình hiển thị là "Hạ Trí Hạo".
Nghiêm Sơn Hoàng cảm thấy rất đúng lúc, vừa nhận điện, đã nghe thấy Hạ Trí Hạo vội vội vàng vàng nói.
"Nghiêm Sơn Hoàng, tao giờ đang ở bệnh viện, anh tao bị người đánh, hơi thảm, gãy xương, cổ tay cổ chân trật khớp, nứt bán nguyệt, xương sườn bị thương 2-3 cái. Anh ấy kiên định nói, là ở hành lang lửng của Thụy Mậu, bị An Khánh Huy đánh. Tao cảm thấy đầu óc anh ấy chắc là bị đấm u mê, trước không nói An Khánh Huy có thể xuất hiện ở Thụy Mậu hay không, trọng điểm là, trong giám sát của khách sạn căn bản không ghi lại!"
Có người đang giục, Hạ Trí Hạo nói gấp.
"An Khánh Huy không phải quan hệ với mày rất tốt sao, mày bảo An Khánh Huy gần đây cẩn thận chút, anh tao nếu thật sự không tỉnh táo, có thể sẽ trả thù lại."
Nghiêm Sơn Hoàng còn chưa kịp đáp lời, Hạ Trí Hạo đã cúp điện thoại.
"An Khánh Huy, Hạ Trí Hạo -"
"Đi theo tớ."
Hai người đi vào phòng ngủ, An Khánh Huy đóng cửa lại.
Nghiêm Sơn Hoàng có chút nghi ngờ.
"Hạ Trí Hạo nói cậu đánh Hạ Trí Viễn, có phải Hạ Trí Viễn đã làm chuyện rác rưởi gì, chọc đến cậu? Còn cậu, cậu có bị thương không?"
Trong vô thức của Nghiêm Sơn Hoàng, tâm hoàn toàn thiên vị, nghiêng về phía An Khánh Huy.
"Không bị thương."
An Khánh Huy nghe xong những lời này của Nghiêm Sơn Hoàng, vẻ mặt có hơi dịu xuống.
An Khánh Huy mở điện thoại ra, đưa cho Nghiêm Sơn Hoàng.
"Cho cậu."
Nghiêm Sơn Hoàng có hơi kỳ quái, vẫn nhận lấy.
Sau khi xem xong thứ trong file, Nghiêm Sơn Hoàng không có khiếp sợ, cũng không lộ vẻ gì, coi như bình tĩnh.
Đụng phải kim loại hơi nóng lên của điện thoại, Nghiêm Sơn Hoàng đột nhiên hỏi.
"Hạ Trí Viễn muốn ra tay với tớ, bị cậu phát hiện, cậu đánh hắn, hơn nữa điều tra gốc gác hắn, đúng không?"
"Đúng."
Quả nhiên là như vậy.
Quen biết lâu như vậy, Nghiêm Sơn Hoàng rất hiểu, An Khánh Huy mặc dù đánh nhau, còn thích khiêu khích trêu điên người ta, khiến người ta đánh nhau với anh. Nhưng An Khánh Huy chia người, cũng chia trường hợp, rất có chừng mực.
Hạ Trí Viễn bị thương nặng như vậy, nói rõ An Khánh Huy thật sự muốn đánh người ta đến chỗ chết.
Nghiêm Sơn Hoàng rất nghiêm túc.
"An Khánh Huy, cảm ơn cậu."
Nghiêm Sơn Hoàng thở ra, lắc lắc điện thoại.
"Cho nên, cậu đưa chứng cứ cho tớ, tớ bây giờ muốn trả thù thế nào, thì trả thù thế đó?"
"Ừ."
*******
Nghiêm Sơn Hoàng buổi tối không về nhà ở, lại cọ giường An Khánh Huy ngủ một đêm.
Một giấc ngủ thẳng đến lúc bên ngoài trời sáng trưng, Nghiêm Sơn Hoàng nằm sấp trên gối đầu, mè nheo không muốn dậy.
Đầu óc xoay chuyển chậm, cách một lát, nhớ ra, Nghiêm Sơn Hoàng xoa xoa mắt, mò điện thoại.
Mấy tin tức client mở ra theo thứ tự, đầu đề toàn là Hạ Trí Viễn.
Lại mở Weibo ra, quả nhiên, Hạ Trí Viễn được nhấc lên đầu hot search.
Theo mấy hot search liên quan, theo thứ tự là #Cha Hạ Trí Viễn là ai#, #Trường Hạ Trí Viễn cho ra câu trả lời#, #Hạ Trí Viễn bị cảnh sát mang đi#, #Hạ Trí Viễn bị đuổi#, cùng với #Giá cổ phiếu của tập đoàn Hằng Viễn Giai Hạ sụt giảm#.
Nghiêm Sơn Hoàng cảm thấy thần thanh khí sảng.
Chờ Nghiêm Sơn Hoàng mò đến phần mềm chat, liền nhìn thấy anh chị cậu đều để lại lời nhắn cho cậu.
Một đống quà lớn, để an ủi Nghiêm Sơn Hoàng.
Ở trên giường sung sướng lăn một vòng, Nghiêm Sơn Hoàng cảm thấy trời xanh như vậy, ánh mặt trời rực rỡ như vậy!
Ngâm nga bài hát đi đánh răng, Nghiêm Sơn Hoàng đánh được một nửa, trong đầu đột nhiên toát ra một hình ảnh, sợ tới suýt nữa cậu bị sặc, vội vàng phun bọt.
Đụ mẹ, tui tối qua rốt cuộc đã mơ cái vớ vẩn gì!
An Khánh Huy mặc nữ trang -
Không thể nghĩ, không thể nghĩ, tuyệt đối không thể nghĩ!
Đứng trước mặt An Khánh Huy đang làm đề, Nghiêm Sơn Hoàng chuẩn bị lúc lâu, mới cẩn thận hỏi.
"Cái đó . . . . . . Ha ha, hôm nay thời tiết đẹp thật! Tớ tối qua . . . . . . không nói mớ gì chứ?"
Nghiêm Sơn Hoàng ngoài mặt bình tĩnh, thực tế nội tâm sợ cực kỳ.
Làm ơn làm ơn, nhất định không nói mớ gì cả . . . . . . Nhất định không nói -
"Có nói."
Nghiêm Sơn Hoàng sợ lắm luôn.
Nghiêm Sơn Hoàng kinh hồn bạt vía.
"Tớ, tớ nói gì?"
An Khánh Huy cầm bút chì, tùy tiện ngồi trên sofa, giương mắt nhìn Nghiêm Sơn Hoàng.
"Cậu nói, ái phi đừng khóc, trẫm sủng ngươi. Nói xong, còn dán tay vào trên mặt tớ."
Nghiêm Sơn Hoàng đứng tại chỗ, như bị sét đánh.
Tui trong mơ, miệng sao lại không kín như vậy!
An Khánh Huy đứng dậy, đứng trước mặt Nghiêm Sơn Hoàng.
Vóc người An Khánh Huy cao hơn Nghiêm Sơn Hoàng không ít, sweater màu đen, quần jean, rất thoải mái.
Tay theo thói quen đút trong túi quần jean, An Khánh Huy cúi đầu, đôi môi ghé sát lỗ tai Nghiêm Sơn Hoàng, giống như nói thầm, âm thanh hơi khàn, ẩn giấu một tia nguy hiểm.
"Cho nên, Nghiêm Sơn Hoàng, ai là ái phi của cậu?"
Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top