WatTruyen.Top

mniu

43

kimmchiiiiiiiii


CHƯƠNG 43

Buổi tối ở Anh Hóa có gác cổng, cổng trường sẽ đóng lúc bảy giờ bốn mươi phút tối lúc bắt đầu tiết tự học.

Trương Gia Kỳ kéo Chu Hiện chạy như chó chết cuối cùng cũng nhìn thấy anh Hanh ở dưới bức tường mà bọn họ thường hay trèo.

"Anh, anh Hanh, anh bình tĩnh lại đã." Trương Gia Kỳ thở hổn hển.

Đã hơn mười một giờ đêm, toàn trường im phăng phắc, hai bên tường không có đèn đường tối đen như mực. Trương Gia Kỳ và Chu Hiện cũng không nhìn thấy được vẻ mặt của anh Hanh, chỉ có thể suy đoán lung tung—

"Chu Hiện."

Trong bóng tối, Kim Thái Hanh mở miệng, "Đưa chìa khóa phòng mày đây."

Chu Hiện a một tiếng, vô cùng bối rối. Trương Gia Kỳ lắp bắp, "Anh Hanh, không đến mức vậy, vậy chứ. Tay chân Tiểu Điền nhỏ như vậy, anh bớt, bớt giận đi." Cậu ta cũng không biết phải nói cái gì.

"Chìa khóa." Giọng nói Kim Thái Hanh lạnh hơn mang theo uy hiếp.

Chu Hiện không dám không nghe, vô thức đưa chìa khóa ra. Sau đó cậu ta với Trương Gia Kỳ nhìn thân ảnh của anh Hanh nhanh chóng leo lên đầu bờ tường. Hai người bọn họ đứng dưới chân tường, Trương Gia Kỳ quay sang nói Chu Hiện, "Nhanh nhanh nhanh, mày đẩy tao lên trước, một hồi nữa tao kéo mày. Sắp có án mạng rồi."

"Ai mẹ nó miệng rộng vậy? Vừa rồi không phải còn game rất vui à, sao đột nhiên anh Hanh lại biết." Trương Gia Kỳ giẫm lên đùi Chu Hiện, vươn tay bắt lấy bờ tường. Cậu ta tốn sức leo được, duỗi cánh tay kéo Chu Hiện lên, vừa nghiến răng nghiến lợi nói: "Đừng để tao biết được là đứa nào."

Chu Hiện ấp a ấp úng nói, "Người anh em à, mày vẫn còn rất tốt với Điền Chính Quốc..."

"Nói nhảm." Trương Gia Kỳ nhảy từ trên tường xuống, vội vàng chạy về hướng ký túc xá.

Mặc dù lớp 11 cậu ta mới biết đến Điền Chính Quốc, làm bạn cùng lớp với Điền Chính Quốc chỉ một tháng, bình thường thường xuyên bị nói móc nhưng nói sao nhỉ, chơi cùng Điền Chính Quốc rất vui.

Hai người gắng sức đuổi theo đến lầu ký túc xá. Lầu ký túc xá phải quẹt thẻ mới có thể đi vào. Chu Hiện mắng một tiếng, nói: "Anh Hanh cầm chìa khóa của tao rồi. Tao móc chìa khóa với thẻ ký túc xá cùng một chỗ. Chìa khóa của mày đâu?"

"Tao đi chơi game làm chìa khóa làm cái đéo gì." Trương Gia Kỳ không còn cách nào khác.

Hai người bắt đầu gõ cửa gọi dì quản ký túc xá.

Tầng bốn.

Kim Thái Hanh đứng bên ngoài cửa đang đóng chặt, nghĩ đến những gì vừa nãy nhìn được.

Điền Chính Quốc dùng hình của hắn để quay tay.

Lúc Điền Chính Quốc quay tay còn mặc quần áo chơi bóng của hắn.

Đậu má.

Cậu ta là tiểu biến thái à.

Mẹ kiếp, ông đây xem cậu như anh em mà cậu lại làm vậy với anh em à.

Kim Thái Hanh nói không ra tâm trạng của mình bây giờ là gì. Dù sao thì bộ não của hắn dường như nổ tung sau khi nghe điều đó. Trên đường tới đây, hắn bắt đầu sáng tỏ mọi chuyện sau khi khai giảng. Điền Chính Quốc mua đồ chơi bóng giống hắn, Điền Chính Quốc làm cổ động viên, Điền Chính Quốc mua bữa sáng—

Không nghĩ nữa, càng nghĩ máu càng xông lên não.

Rốt cuộc Điền Chính Quốc nghĩ cái gì!

Còn cố ý chọn hắn làm bạn cùng bàn.

Kim Thái Hanh siết nắm đấm, móc chìa khóa ra mở cửa. Hắn muốn bắt Điền Chính Quốc tại chỗ xem Điền Chính Quốc chối thế nào!

Chìa khóa chuyển động—

Điền Chính Quốc mang tai nghe đang nghe tiếng Anh. Hôm nay ký túc xá chỉ có một mình cậu. Hứa Văn Hàn không có ở đây, Chu Hiện đi quán net không về cho nên Điền Chính Quốc không cần quá kiềm chế. Điền Chính Quốc một người lén lút học tập vô cùng vui vẻ, miệng còn nhỏ giọng đọc từ đơn.

Kẽo kẹt—

Âm thanh nhẹ nhàng vang lên, cửa đẩy ra.

Chiếc giường cạnh cửa, rèm màn hơi hé ra theo khe hở lộ ra chút ánh sáng mơ hồ, còn có tiếng hừ hừ đè nén.

Âm thanh là của Điền Chính Quốc, lại không giống Điền Chính Quốc lúc bình thường mà mang theo chút sung sướng, hưng phấn, còn có chút mè nheo—Kim Thái Hanh nghĩ đến đó, nhìn hình của hắn—

Nắm đấm càng thêm siết chặt.

Xoạch một tiếng, màn giường được kéo ra. Người trên giường đắp chăn bông mỏng kéo qua đầu, đèn ngủ bật sáng, ánh sáng chiếu vào chăn bông mà người trong chăn còn đang quơ quơ chân.

Kim Thái Hanh nóng nảy tức giận, vén chăn lên.

"Điền Chính Quốc cậu đang làm với ảnh của tôi hả?"

Trước động tĩnh đột ngột, Điền Chính Quốc đang cao hứng giật mình, chiếc tai nghe rơi xuống giường, quay đầu nhìn người tới.

Đèn ngủ đập xuống phản chiếu ánh sáng mờ ảo.

Điền Chính Quốc trên giường và Kim Thái Hanh đang siết nắm đấm đứng bên giường, toàn thân tràn ngập hơi thở "bị ông đây bắt được rồi nhé" nhìn nhau. Cái đầu nho nhỏ của Điền Chính Quốc hiện lên dấu chấm hỏi, "Cậu làm gì? Hơn nửa đêm không ngủ tự nhiên đánh lén tôi là sao?"

Đờ mờ.

Tiểu biến thái này còn dám trả đũa, nói hắn đánh lén?!

Kim Thái Hanh hắn mà cần đánh lén à?

Kim Thái Hanh bị chọc giận tức gần chết, lớp tiếng nói: "Nửa đêm cậu mặc đồ chơi bóng của tôi, cầm hình của tôi, cậu dám nói vừa rồi cậu không cầm ảnh của tôi quay tay không?"

"..." Điền Chính Quốc: ???

Yên lặng kéo chăn lên che kín người, Điền Chính Quốc nhớ lại chuyện vừa phát sinh một phút trước. Cậu xốc chăn lên, cầm bài thi của mình, giơ tay mèo cầu tài lắc lắc với cái người đang tức giận đứng bên giường, "Hello? Cậu là ai? Có việc gì không?"

"Cậu làm gì, có phải là chột dạ không? Tôi coi cậu như anh em, con mẹ nó cậu lại đối xử với tôi như vậy?"

"Đúng là ghê—" tởm. Kim Thái Hanh cũng không biết sao lại nuốt chữ cuối cùng kia xuống, đen mặt nói: "Đều là đàn ông với nhau, cậu cố tình đúng không?"

Điền Chính Quốc trợn mắt, đưa bìa sách tới chiếc đèn ngủ.

"Cho dù cậu nhìn đề không hiểu, ít nhất cũng biết chữ đúng không? Nhìn cái này giống ảnh của cậu lắm à?"

Vừa rồi ánh sáng không tốt, khoảng cách lại xa, lại thêm bài thi lít nha lít nhít chữ cộng thêm lửa giận cháy trên đầu Kim Thái Hanh, hắn chỉ một lòng muốn khuyên Điền Chính Quốc đừng có này nọ với ảnh của mình cho nên căn bản không chú ý tới. Bây giờ ánh sáng sáng ngời, dòng chữ trên trang bìa "Mô phỏng đề thi đại học" hiện rõ mồn một.

Kim Thái Hanh trước khi đến đây toàn thân bốc khí giận, bây giờ lại như có một chậu nước lạnh dội xuống, tưới cho đầu óc hắn chập mạch không cách nào tự hỏi.

Cái này mẹ nó có chuyện gì vậy?"

"Cậu không phải lấy ảnh của tôi—"

Điền Chính Quốc gõ gõ vào sách, "Hay là cậu muốn đích thân tìm ảnh của mình?"

Trên đường tới đây, Kim Thái Hanh còn nghi ngờ Điền Chính Quốc làm việc này. Hiện tại sự thật là Điền Chính Quốc đang đọc sáng học bài, Kim Thái Hanh không biết vì sao lửa giận trong người lại muốn lớn hơn. "Làm gì có chuyện đó!"

Điền Chính Quốc ngồi dậy. "Tự cậu tìm đi.", bộ dáng vô cùng hào phóng.

"Tìm cái gì mà tìm." Ngoài miệng Kim Thái Hanh thì nói như thế nhưng tay lại mò mẫm tìm tòi. Thấy toàn bộ đều là sách, lửa giận lại bùng lên, "Những thứ hỏng bét này có gì đáng xem?! Có gì đáng xem?!"

Sau một tấm hình của hắn lại không có!

Điền Chính Quốc cười cười nhìn trùm trường thẹn quá hóa giận mà không biết, còn đổ thêm dầu vào lửa, "Vẻ đẹp của Toán học chắc trùm trường không thưởng thức được rồi."

Cái này đang nói hắn không hiểu Toán học đúng không!!!

Kim Thái Hanh tỉnh táo lại, khôi phục vẻ mặt bình tĩnh. Hắn nhìn Điền Chính Quốc, nói: "Cậu mặc đồ chơi bóng giống tôi."

"Tôi đã nói rồi, tôi làm bẩn quần áo chơi bóng của cậu, muốn bồi thường cho cậu, cậu lại không thèm." Điền Chính Quốc vô tội buông tay.

Kim Thái Hanh: "Bữa sáng thì sao?"

"Trả nợ thôi. Hơn nữa, nếu cậu nói rằng tôi mời cậu đi ăn sáng vì muốn hẹn hò với cậu, có hứng thú với cậu vậy thì lần trước chẳng phải cậu mua bữa sáng lại cho tôi à." Điền Chính Quốc nói đến đây lại cười hì hì nói: "Bạn học Kim, cậu nói thử xem?"

Kim Thái Hanh lại nổi giận, không trả lời mà hỏi lại: "Cậu cố ý chọn tôi ngồi cùng bàn."

"Vì—" Điền Chính Quốc còn chưa nói xong.

Có tiếng bước chân vội vã vang lên ngoài hành lang. Kim Thái Hanh đứng dậy, trước tiên đóng sầm cửa lại. Trương Gia Kỳ đến muộn một bước, chỉ nghe được tiếng đóng cửa, vội vàng dán lên tấm cửa, tự cho là nhỏ giọng lo lắng nói: "Anh Hanh? Anh Hanh ơi đừng động thủ, có gì thì nói chuyện rõ ràng."

"Điền Chính Quốc, cậu không sao chứ?"

"Ai đó nói chuyện đi, sao bên trong không có tiếng nói chuyện."

"Mày đừng quấy rầy."

"Hay là gọi xe cứu thương?"

Điền Chính Quốc bên trong: ...

"Có chuyện gì vậy? Một buổi tối giống như nhổ củ cải, từng người từng người đánh lén tôi." Điền Chính Quốc nghiêm mặt hỏi.

Kim Thái Hanh còn đang bối rối, tại sao lại là quyển sách Toán hỏng bét kia, tại sao không phải là ảnh của hắn, tại sao chuyện gì cũng có cớ? Hắn mở điện thoại của mình ra, mở tấm hình kia rồi ném điện thoại cho Điền Chính Quốc, lạnh lùng chảnh chọe khó chịu nói: "Tự mà xem."

Điền Chính Quốc đọc nhanh như gió xem hết tấm hình, rút ra được tin tức quan trọng sau đó ngẩng đầu nhìn trùm trường.

"Chỉ vậy thôi?"

Còn không phải là chuyện gì lớn, chỉ có vậy mà cố ý tới đây tìm cậu.

Kim Thái Hanh hít sâu một hơi, "Cậu dùng ảnh của tôi— đây mà là việc nhỏ à?"

"Nhưng tôi lại không dùng ảnh của cậu để quay tay mà." Điền Chính Quốc vô tội giải thích, "Tối nào tôi cũng học bài. Ban ngày tôi không học, nếu buổi tối còn không học nữa thì sao được điểm cao chứ."

Kim Thái Hanh càng muốn quay trở lại quá khứ,

Từ lúc nhìn thấy tấm hình, nghe những lời đồn đại của toàn trường, một đường đến đây, hắn chưa bao giờ nghĩ đến chân tướng lại là thế này.

Điền Chính Quốc có tật xấu à? Đêm hôm khuya khoắt không dùng ảnh của hắn làm cái gì kia, đọc sách cái gì chứ!

"Kim Thái Hanh, tôi xin cậu một việc được không?" Giọng điệu Điền Chính Quốc vô cùng tội nghiệp.

Mặt mũi Kim Thái Hanh thúi hoắc, "Gì?"

"Tôi—" Điền Chính Quốc đột nhiên nghiêng người dựa vào người Kim Thái Hanh. Kim Thái Hanh cứng đờ cả người. Hắn và Điền Chính Quốc cách nhau quá gần, gần đến nỗi hắn có thể cảm nhận được tiếng hít thở lúc nói chuyện của Điền Chính Quốc nhưng lại không nghe rõ Điền Chính Quốc nói cái gì.

"Gì cơ?"

Đáy mắt Điền Chính Quốc cất giấu ý cười, vô cùng kiên nhẫn nói: "Tôi nói là, có thể giữ bí mật chuyện tôi lén lút học bài không?"

"Tôi không muốn bạn học biết chuyện, tôi muốn làm học thần."

Kim Thái Hanh: Con mẹ nó chỉ vậy thôi?

Tức giận đến mức muốn nói tục.

Nhưng Kim Thái Hanh quay mặt lại, cách mặt Điền Chính Quốc rất gần. Đôi mắt Điền Chính Quốc sáng ngời, đen nhánh, sáng lấp lánh nhìn hắn đầy mong chờ. Sự tức giận của Kim Thái Hanh biến mất, hắn giả vờ bình tĩnh quay mặt đi không nhìn Điền Chính Quốc nữa, ra vẻ thiếu kiên nhẫn nói: "Đã biết."

Trương Gia Kỳ và Chu Hiện ngoài cửa còn đang nhỏ giọng tích cực gõ cửa.

"Anh? Lão đại? Anh đừng động thủ nhé."

"Điền Chính Quốc cậu nói gì đi, không phải chết rồi chứ?"

"Chu Hiện đầu óc mày có bệnh à? Anh Hanh có phải là tội phạm giết người đâu."

"Anh Hanh đừng xúc động, xúc động là ma quỷ."

Điền Chính Quốc: ....Nhìn qua sườn mặt của trùm trường, hình như lỗ tai có hơi đỏ.

Khóe miệng cậu cong cong.

Chơi với Kim Thái Hanh vui thật.

"Vậy những thứ đăng tải trên mạng đều là giả." Kim Thái Hanh buộc mình phải bình tĩnh lại để suy nghĩ, không nên tập trung vào Điền Chính Quốc bên cạnh, không nghĩ đến đôi mắt đầy ý cười của Điền Chính Quốc, không cảm nhận hơi thở như có như không, "Là tin đồn nhảm—"

"Thật ra cũng không phải là tin đồn nhảm hết."

Điền Chính Quốc có hơi nghiêng người, nhỏ giọng nói: "Nói với cậu một bí mật, thật ra tôi thich con trai."

"Tôi—" Đầu óc Kim Thái Hanh choáng váng. Hắn quay đầu lại, gò má cảm nhận được một dấu vết mềm mại— đó là môi Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc có hơi lui lại, ngồi trở lại, bối rối nói: "Xin lỗi xin lỗi, tôi sợ bị nghe được nên vừa nãy cách gần quá, không phải cố ý đâu. Chuyện kia cậu yên tâm đi, tôi thích con trai nhưng chúng ta vẫn là anh em, cậu yên tâm."

Kim Thái Hanh: Lại kìm nén tức giận.

Trương Gia Kỳ và Chu Hiện ngoài cửa lo lắng, thậm chí Chu Hiện còn lấy điện thoại ra để tùy thời gọi cấp cứu, đột nhiên cửa mở ra.

Hai người thiếu chút nữa là ngã nhào vào trong, vịn lấy nhau đứng vững trở lại thì thấy anh Hanh/anh đại Kim bước ra, toàn thân bốc lên hơi thở 'người sống chờ gần', 'con mẹ nó cút ngay cho bố'. Điền Chính Quốc không phải thật sự gặp nguy rồi chứ?

Thế nhưng anh Hanh/anh đại Kim chỉ liếc nhìn bọn họ rồi dửng dưng bỏ đi, để lại bóng lưng vô cùng hung tàn.

Chu Hiện và Trương Gia Kỳ vội vàng tiến vào ký túc xá, nhìn thấy Điền Chính Quốc ngồi ở trên giường, hoàn hảo không chút tổn hại.

"Làm gì đấy? Đêm hôm khuya khoắt không ngủ mà nhao nhao cái gì?" Điền Chính Quốc hỏi.

Trương Gia Kỳ Chu Hiện: ...???

Thật sự không có chuyện gì chứ?

Cùng lúc đó, toàn bộ ký túc xá nam, đặc biệt là tầng bốn đều không ngủ, ôm điện thoại bắt đầu hóng hớt.

[Báo số đặc biệt, báo số đặc biệt đây, trùm trường hình như đã biết chuyện xông vào ký túc xá của Điền Chính Quốc.]

[Mẹ nó đánh nhau rồi, đặc biệt hung tàn kịch liệt. Trương Gia Kỳ và Chu Hiện đều bị nhốt ngoài cửa]

[Hình như phải gọi xe cứu thương? Sẽ không mất mạng chứ?]

[Trùm trường cũng quá hung ác rồi. Tôi không dám ra ngoài luôn, sợ quá.]

Tô Hạ đang đọc sách nhìn thấy thông tin có hơi xuất thần.

Điền Chính Quốc sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

Cậu ta chỉ muốn Điền Chính Quốc không có tinh thần chuẩn bị cho kỳ thi, không nghĩ tới Kim Thái Hanh sẽ đánh Điền Chính Quốc.

Vậy kỳ thi ngày mai, Điền Chính Quốc có thể xuất hiện hay không?

Tác giả có chuyện muốn nói:

Kim Thái Hanh: Tối nay muốn xuất huyết não rồi, dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì! Toán học có đẹp bằng ảnh của tôi không? Dựa vào cái gì!

Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top