WatTruyen.Top

[Textfic bl 12cs] Outerspace

25

Rosepdise

"Bình tĩnh, Taurus, mày phải bình tĩnh, đưa thứ mày đang cầm cho tao nào."- Scorpio nhẹ nhàng nói, cho dù là ai cũng không thể tưởng tượng một người cứng nhắc như anh sẽ có thể dịu dàng đến thế.

"Tao không phải con nít."- Taurus trả lời, cậu vẫn cười, trong tay nắm chặt đầu kéo sắt làm những giọt máu đỏ trào ra.

"Thả lỏng tay nào Taurus, mày làm vậy tao sẽ đau đấy."- Cancer vội nói.

Bàn tay Taurus thật sự thả lỏng khi nghe những lời này, nhưng ngay sau đó cậu lại nói:"Tốc độ bọn bây xông tới và kiềm chế tao là khoảng 3 giây, và tốc độ tao đâm vỡ cổ họng mình chỉ có 1 giây."

"Đừng nghĩ lung tung."- Scorpio nói, trong giọng nói anh đã lộ ra sự run rẩy không thể kìm nén.

"Tao không muốn chết đâu, vì như thế tao sẽ lại làm tụi bây tổn thương một lần nữa, tao không muốn. Nhưng tao nhận ra dù cho tao có sống thì việc tao làm hại người khác vẫn tiếp diễn, chỉ là ở một hình thức khác mà thôi."

"Không hề, mày đâu có làm gì sai đâu cơ chứ."

"Không, tao sẽ lặp lại chuyện đó, tao sẽ lại khiến những người yêu quý tao đau đớn, như cái cách mà Sara, Gines, Lory suýt chết dưới bàn tay tao vậy."

"Đó là do bọn khốn ở viện nghiên cứu cơ mà!"- Cancer không nhịn được nữa, nước mắt cậu trào ra, cậu đột nhiên đanh giọng:"Nếu mày chết, tao cũng sẽ đi theo mày."

Hai mắt Taurus mở to, cậu không thể tin được nhìn thằng bạn:"Mày nói gì vậy..."

"Bố tao mất rồi, không còn ai có thể bao che lo toan cho tao nữa, mẹ tao chỉ áp đặt những luật lệ và nguyên tắc lên tao chả khác gì cổ máy, chúng mày đã cùng tao vượt qua khoảng thời gian khó khăn đó, nếu giờ mày mất thì tao còn cái đéo gì vướng bận ở thế giới này nữa?"

"Còn Scorpie mà."

"Tao ích kỉ lắm, nếu tao đi Scorpie vẫn còn ba mẹ nó, nhưng nếu mày đi rồi thì số người thân của tao cũng chỉ còn có một, nó lại không phải cảm thấy cô đơn, nó sẽ hiểu cho tao thôi."

"Taurie, tao đã mất Yellie vì căn bệnh hoang tưởng, bây giờ mày nỡ lòng ra đi bỏ tao nữa hay sao?"- Scorpio cũng đau đớn nói, anh tận mắt chứng kiến người yêu vụt khỏi tầm tay mình mà đi mất, bây giờ viễn cảnh ấy lại xảy ra với bạn thân anh sao?

"Tao không chịu nổi đâu Taurie à, tao sẽ sụp đổ mất."

Đôi tay cầm kéo của Taurus bắt đầu run, sau đó cậu chỉ nắm chặt rồi đâm vào vai của bản thân.

Cơn đau khiến cảm xúc trong Taurus vỡ oà, cậu ném phăng chiếc kéo đi và ngồi sụp xuống khóc không thành tiếng.

Tại sao cơ chứ? Cậu đau lắm, cậu chỉ muốn được giải thoát mà thôi.

Nhưng cậu không thể ích kỉ như vậy được, vì vẫn còn những người luôn cố chấp mà níu chân cậu lại.

............

(Năm họ lớp 11)

"Con ghét mẹ lắm! Hôm nay mẹ lại bắt con tới một bữa tiệc rượu, bọn họ cười cợt và cổ vũ người trên đài đánh đấm nhau, con không hiểu, mạng sống của con người chỉ đáng vậy sao?"- Cancer chui rúc vào lòng bố mình mà rắm rứt.

Celus nhẹ nhàng lau nước mắt cho con trai rồi vỗ vỗ lưng an ủi:"Mẹ chỉ là muốn con trưởng thành hơn thôi, để phòng sau này bị người ta lừa mất đấy!"

"Nhưng con sợ lắm, con chán ghét và con không thích điều đó tí nào."- Mẹ chưa bao giờ quan tâm cảm nhận của cậu, thứ mẹ muốn chỉ là một Cancer hoàn mỹ không tì vết mà thôi:"Con muốn ở cùng bố cơ."

"Giờ ta đang ở cùng nhau đấy thôi."

"Ý con là ở chung luôn, bố đừng có xuyên tạc." Ba mẹ Cancer ly hôn cũng được 3, 4 năm rồi. Lúc ấy bố cậu chủ động nhường quyền nuôi con cho vợ, ông bảo rằng:"Cô ấy sinh con cực lắm, tôi không nên tranh giành gì nữa hết."

Cancer hiểu ý bố mình, cậu không phản đối và vẫn luôn cố gắng làm hài lòng mẹ, nhưng mỗi khi đạt điểm tốt hay thắng một cuộc thi thì mẹ cậu chỉ "cố gắng thêm đi" hoặc chăng là một câu "mẹ bận rồi" mà thôi.

Thế nên đôi khi cậu không chịu nổi mà tìm bố để kể lể đôi chút.

Nhưng cậu không thể ngờ, đêm đó là lần cuối cùng cậu được nghe giọng bố dịu dàng an ủi mình, bởi lẽ sáng hôm sau ông đã ra đi, đi một cách im ắng với khuôn mặt bình yên đến lạ.

Có lẽ ông không còn vướn bận gì ở thế gian.

Nhưng bố ơi, còn con thì sao...

Sau đó Cancer trở về ở với mẹ, nhưng mỗi tháng chỉ gặp đôi lần, chăm sóc cậu chủ yếu là bà ngoại.

Nhưng bà không thích cậu, chính xác là không ưa gì bố con cậu. Bà cảm thấy vì người đàn ông kia mà con gái mình từ chối cuộc hôn nhân do mình sắp đặt là quá cảm tính, chẳng thể chấp nhận được, làm bà mất hết cả mặt mũi.

Cancer cố gắng làm mình trở nên thật hiểu chuyện, không đòi hỏi và cũng không gây rối gì, chỉ là từ đó cậu cũng chẳng còn khóc nữa.

............

"Em biết không? Đôi lúc chị thật hâm mộ nàng tiên trong truyện cổ tích, có thể tự do bay đến bất cứ đâu mình muốn."- Yellie chống cằm ngẩn ngơ nói, chị cười và lắc nhẹ đầu để phủi suy nghĩ viển vông ấy đi.

"Hiện giờ có máy bay rồi đấy thôi."- Scorpio xoa trán, vì giải quyết chuyện phẫu thuật của bố mà mấy hôm nay cậu chả được ngủ yên, vừa phải lo toan nơi bố lại vừa phải giúp mẹ xử lí cục diện.

"Ca phẫu thuật của chú chắc chắn sẽ ổn thôi, em nghỉ ngơi chốc đi."- Yellie nhìn khuôn mặt xanh xao của người thương mà đau lòng quá đỗi, dù chị cũng chẳng khác gì khi tâm trí đang hỗn loạn không thôi.

"Để em ngắm chị đi."- Scorpio khẽ cười đáp, cậu thích những giây phút bình yên thế này, giông bão đã lắng, và chị thì luôn ở đó như chỗ dựa tinh thần vững chãi của cậu.

Nhưng đêm giông qua đi, bão vũ lại dến, thế mà chị lại bỏ cậu mà đi chỉ trong chớp mắt.

Thế mà chị lại không cho cậu một lời tạm biệt nào, thế mà chị lại nhẫn tâm đến vậy.

Thế mà chị lại bỏ cậu lại...

Ngay tại ban công nơi họ từng tận tay gieo những hạt mầm từ thuở nhỏ tí, nay đã có một dàn hồng leo nở rộ sắc hồng xuân, chị rời đi, như chẳng có đớn đau, như mọi chuyện đều chưa từng xảy đến.

Chị đã trở thành nàng tiên đi đến nơi mình muốn, cơ mà Scorpio vẫn chỉ là cậu trai hẳn còn đang chết điếng nơi đáy lòng mà thôi.

...............

"Cứu con khỏi đây đi mà, con đau lắm." -Taurus níu lấy vạt áo mẹ mình, nhưng bà chỉ cười và đẩy cậu về phía sau:"Con ngoan, không sao đâu, mẹ sẽ sớm đến đón con mà."

Đôi mắt bà thấm đẫm niềm thương và tự hào, tự tay đẩy con mình vào cổng địa ngục.

Vì con là thiên tài, con sinh ra đã có sức mạnh lớn gấp chục lần người khác, nên con phải hi sinh tương lai của mình. Hãy trở thành chiến binh mạnh nhất, quét sạch tất thảy cản đường chúng ta.

Huấn luyện liên tục 16 tiếng hiện thực trong cơ giáp, cách 4 tiếng truyền dịch dinh dưỡng một lần, 2 tiếng kích thích tinh thần một lần.

Taurus cảm thấy dường như đại não không còn là của mình nữa, cậu cố cầm cự khi tối đến, sẽ có những nhân viên đem thức ăn và những câu chuyện hay ho tới cho cậu, đó là niềm vui duy nhất của cậu lúc này.

Rồi trong một lần, cậu thấy họ được khiêng trên cán ra khỏi những con cơ giáp vừa bị cậu đánh gục.

Thế mà tối đến họ vẫn như chưa có gì xảy ra mà tiếp tục cười nói với cậu.

Có đáng không?

Tại sao lại đối xử tốt với người đã làm hại họ cả chục lần chứ?

Cảm giác tội lỗi và bất lực đến cùng cực dần nhấn chìm lấy Taurus, để rồi sau khi dự án tiến hành được 5 tháng, vào cái lần mà cậu mất khống chết suýt hại chết họ, cậu không chịu được nữa.

Trong mắt là bốn cơ giáp bị đánh nát bươm, vài người máu me bê bết được khiêng ra, có lẽ lúc đó Taurus có khóc, và cậu muốn kết thúc cuộc đời mình.

Thế thì họ không phải chịu khổ nữa rồi.

Nút ẩn đỏ thẩm ghi hai chữ "Tự Huỷ" chợt trở nên nhẹ nhàng đến lạ, tựa như cánh cổng cho sự giải thoát đã được mở ra ngay trước mắt.

Cơ giáp nổ tung trên bầu trời, linh kiện rơi lả tả tựa như pháo hoa.

Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top