WatTruyen.Top

𝕤𝕙𝕞𝕚𝕝𝕪-Taekook-

25. Hứa

viechenny_tks

"Jungkook hôm nay làm anh ngại bao nhiêu lần rồi đây" Taehyung bất lực bật cười, đưa một tay che nửa gương mặt đã đỏ bừng. Anh vốn luôn là người bình tĩnh trước mọi chuyện, vậy mà chỉ trong một buổi chiều, Jeon Jungkook đã khiến trái tim anh loạn nhịp hết lần này đến lần khác.

Jungkook nhìn dáng vẻ hiếm khi ngượng ngùng của anh, khóe môi cũng vô thức cong lên.

"Anh cười gì chứ?"

"Anh đang cười vì bạn nhỏ của anh hôm nay đáng yêu quá."

Taehyung hạ tay xuống, ánh mắt dịu dàng dừng trên gương mặt đang đỏ ửng của cậu. Anh chậm rãi đưa hai tay kéo Jungkook lại gần rồi ôm trọn người nhỏ vào lòng mặc cho xung quanh vẫn còn rất nhiều người qua lại.

"vậy hãy ở bên cạnh anh nhé, anh yêu em"

Jungkook đỏ mặt, luống cuống vỗ nhẹ vào vai anh như muốn nhắc nhở.

"Anh... đang ở ngoài đó."

Taehyung chỉ cười, vẫn chưa chịu buông tay. Đúng lúc ấy, một bàn tay nhỏ kéo nhẹ góc áo Jungkook.

"Anh Jungkook..." Hai người cùng quay xuống.

Taejoo đang bĩu môi nhìn hai người với vẻ mặt tủi thân.

"anh..Jungkook..e..em muốn ăn kem"

"được, chúng mình đi ăn kem nhé!"

Jungkook bật cười, lập tức tách khỏi vòng tay Taehyung rồi cúi xuống xoa đầu cậu nhóc.

"Được, anh dẫn em đi ăn."

Taejoo nhoẻn miệng cười, ngoan ngoãn nắm lấy tay Jungkook. Có lẽ đến tận lúc này, cậu bé mới thật sự hiểu được tình cảm của mình dành cho Jungkook là gì.

Không phải tình yêu.

Mà chỉ đơn giản là thích được ở cạnh một người dịu dàng, thích cảm giác được quan tâm và chiều chuộng.

Nếu sau này...Jungkook thật sự trở thành anh rể của mình...Hình như cũng không tệ. Ít nhất, anh vẫn sẽ thường xuyên sang nhà chơi với cậu.

*reng reng*

"dạ mẹ"

"Kim Taehyung, tuần sau mẹ với ba con sẽ về thăm con và Taejoo"

"dạ con biết rồi, còn gì nữa không ạ?"

"ừ thì...con và con bé.."

"con đang có việc bận, nếu mẹ gọi con chỉ vì hỏi thăm về tình hình tình cảm của con và Oh Yeongsi, con cũng nói lun..."

"con thích con trai, con đã có người con thích, dù thế nào đi nữa con cũng sẽ không từ bỏ em ấy"

"KIM!-"

*tít tít*

Taehyung dứt khoát tắt máy.

Có lẽ hành động ấy là bất kính.

Nhưng anh thật sự đã quá mệt mỏi với những cuộc ép buộc không hồi kết. Anh đứng lặng vài giây rồi vô thức quay đầu nhìn về phía Jungkook.

Cậu đang cười rất tươi, vừa ăn kem vừa cúi xuống lau vết kem dính trên mũi Taejoo. Chỉ một hình ảnh giản dị ấy cũng đủ khiến mọi bực bội trong lòng Taehyung tan biến.

Khóe môi anh bất giác cong lên.

"anh hai, mấy giờ rồi?"

"còn sớm, chỉ mới sáu giờ rưỡi"

"..." Jungkook chớp chớp mắt nhìn cây kem trong tay Taejoo rồi lại nhìn Taehyung.

Cậu bỗng thấy... hình như mình hơi thiên vị.

Mua kem cho Taejoo.

Lại quên mất Taehyung.

"T..Taehyung..anh ăn kem vị gì?"

"em mua cho anh sao?"

"đúng-"

Anh nhìn cậu vài giây rồi bất ngờ đưa tay lau vệt kem dính nơi khóe môi Jungkook. Đầu ngón tay khẽ lướt qua làn da mềm mại. Trước khi Jungkook kịp phản ứng, Taehyung đã ung dung đưa ngón tay lên môi.

Anh khẽ cười.

"kem ngọt thật, nhưng anh lớn rồi, kem là để dành cho bạn nhỏ mà"

"a...anh.."

"Taejoo muốn về chưa?"

"dạ rồi! hôm nay em có hơi mệt nên xin lỗi anh Jungkook vì không dành đủ thời gian nhiều cho anh ạ!"

Jungkook bật cười: "anh có sao đâu, buổi đi chơi này anh thưởng cho em nên em muốn gì cũng được"

"Jungkookie em muốn về chưa?" Taehyung nghiêng đầu hỏi.

"Taejoo muốn về thì chúng ta về đi"

"em có muốn không? Anh sợ bạn nhỏ còn muốn chơi cả đống trò chơi trong khu vui chơi mà bị bắt về"

"a..anh đang coi em là con nít đó sao?"

"...anh nghĩ thế"

"đáng ghét" Jungkook đưa tay nhéo nhẹ cánh tay anh. Taehyung chỉ cười, dịu dàng xoa xoa mái tóc mềm của cậu.

...

Đêm đã khuya.

Vì vẫn đang ở nhờ nhà Taehyung nên sau khi tắm xong, Jungkook định trở về phòng nghỉ ngơi. Thế nhưng Taejoo lại ôm lấy cánh tay cậu, nhất quyết không chịu buông. Cuối cùng, Jungkook đành ngồi cùng cậu bé ở phòng khách làm nốt bài tập.

"anh Jungkook"

"hửm?"

"anh hãy ở bên cạnh anh hai em mãi nhé"

Jungkook hơi sững người.

"Sao tự nhiên em lại nói vậy?"

"Anh hứa với em đi." Đôi mắt cậu bé ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy.

"Có anh ở bên, anh hai em cười nhiều hơn trước rất nhiều."

Jungkook lặng im.

Taejoo cúi đầu nhìn quyển vở.

"Em hay cãi nhau với anh hai."

"Nhưng thật ra... em thương anh ấy nhất."

"Ba mẹ chỉ gửi tiền về, còn gần như chẳng có thời gian dành cho hai anh em."

"Lúc em buồn, anh hai luôn là người dỗ em."

"Lúc em bệnh, anh ấy thức cả đêm chăm em."

"Nhưng..."

Giọng cậu bé nhỏ dần.

"Năm ngoái anh hai mệt lắm. Anh ấy nhập viện mấy lần vì bỏ bữa."

"Em chỉ biết ngồi bên cạnh động viên."

"Nhưng lời của em... chẳng giúp được gì cả."

Jungkook khẽ siết chặt bàn tay. Taejoo mỉm cười nhìn cậu.

"Từ khi anh làm gia sư cho em..."

"Anh hai vẫn bỏ bữa...Nhưng không còn nghiêm trọng như trước nữa."

Nếu Taehyung là ánh sáng kéo Jungkook ra khỏi những ngày tháng tăm tối...Thì Jungkook cũng chính là ánh sáng cứu lấy cuộc sống tưởng chừng chỉ còn học tập và áp lực của Taehyung.

Một người luôn sống vì người khác.

Một người luôn gánh mọi trách nhiệm lên vai.

Cuối cùng lại học được cách yêu, cách chăm sóc bản thân chỉ vì muốn ở bên người mình yêu lâu hơn.

Có lẽ...Đó mới là ý nghĩa đẹp nhất của tình yêu.

Jungkook chậm rãi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Nếu ngày ấy...Không phải cậu lựa chọn rời đi...Có lẽ Taehyung đã không phải cô độc lâu đến thế.

"anh Jungkook...anh hai em có lẽ rất thích anh, chỉ cần anh ở cạnh lúc nào em cũng thấy anh ấy cười tươi lắm"

"anh hứa"

"dạ?"

"anh hứa, từ nay và kể cả sau này, anh sẽ mãi mãi bên anh hai em"

"về việc bỏ bữa, từ giờ anh sẽ không để chuyện đó lặp lại nữa."

---

Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top