WatTruyen.Top

𝕤𝕙𝕞𝕚𝕝𝕪-Taekook-

15. Bản tình ca dưới cơn mưa muộn

viechenny_tks

"Kim Taehyung! đi chơi không?"

"không đi"

"một tuần rồi chưa đi chơi mà, đi đi" Namjoon cười tươi rói khoác vai Taehyung mà lôi kéo

Đáp lại sự nhiệt tình ấy, Taehyung khó chịu thúc nhẹ một cú cù chỏ vào bụng người bên cạnh. Kim Namjoon ôm bụng đau đớn, mặt nhăn nhó nhưng cũng chẳng dám hó hé thêm câu nào. Ngay lúc này, điện thoại trong túi áo khoác của Taehyung bất ngờ rung lên dồn dập. Anh lười biếng rút máy ra, đập vào mắt là dòng tin nhắn từ nhóc em trai.

...

Nít ranh:
Anh hai, tối nay anh có đi chơi gì không?

Ác ma Kim:
? Sao

Nít ranh:
Kekeke, tại anh Jungkook hôm nay xin dạy trễ vài tiếng, anh hai yêu quý đi chơi hôm nay cho em và gia sư không gian riêng nhaa

Ác ma Kim:
Cút

...

Kim Taehyung nhếch môi, dứt khoát tắt nguồn điện thoại rồi cất lại vào túi áo. Gì mà Jeon Jungkook chủ động xin dạy trễ cơ chứ? Chắc hẳn là em nhỏ lại bận rộn chạy vào bệnh viện chăm sóc cho mẹ rồi. Taehyung thầm nghĩ, vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ba ánh mắt dò xét của đám bạn đang nhìn chằm chằm vào mình.

"c..chuyện gì?"

"trời mưa rồi! gần đây có quán nước mới mở, hay cùng qua đó đi" Hoseok đưa tay chỉ về hướng trước mặt

Đó là một quán nước nhỏ xinh, ẩn mình góc phố với tông màu chủ đạo là xanh lá và tím mộng mơ. Kim Taehyung ban đầu còn ra sức chống cự, nhưng làm sao anh thoát khỏi sự lôi kéo ranh ma của ba con người kia, cuối cùng đành bất lực bước chân vào quán. Ngay khi cánh cửa kính vừa khép lại, gạt bỏ tiếng mưa bong bóng ngoài kia, một giọng hát ngọt ngào, trong trẻo bất ngờ vang lên từ phía góc phòng. Taehyung mơ hồ đứng lặng, lồng ngực khẽ thắt lại khi thanh âm quen thuộc ấy rót vào tai.

"đôi ta đã từng khóc, từng cười với nhau~"

"nhưng cảm xúc giản đơn ấy...đã từng là tất cả với tôi~"

"biết đến bao giờ cho tôi gặp lại người một lần nữa"

"tôi sẽ nhìn sâu vào mắt người mà nói~"

"tôi thật sự nhớ người!"

Khi câu hát cuối cùng vừa dứt, Kim Taehyung hoàn toàn mở to hai mắt vì chấn động. Qua những khoảng trống giữa đám đông, anh bàng hoàng nhận ra người con trai đang ngồi ôm đàn guitar, dịu dàng cất tiếng hát chính là Jeon Jungkook. Cùng lúc đó, Jungkook ngước mắt lên, ánh mắt hai người vô tình va vào nhau giữa không gian chật hẹp. Jungkook bất giác đơ người, ngón tay trên phím đàn khựng lại một nhịp hỗn loạn. Cậu vội vã né tránh ánh nhìn rực cháy của anh, cúi đầu tiếp tục dạo những nốt nhạc đệm cho bài hát tiếp theo.

Kim Taehyung vẫn đứng ngơ ngác nhìn cậu, nhưng dòng người chen lấn trong quán nhanh chóng che mất tầm nhìn, đẩy anh lùi ra xa. Anh bị đám bạn kéo xuống một góc ghế khuất, tâm tư bỗng chốc rối bời như tơ vò. Giọng hát của cậu vẫn đều đặn vang lên, thanh âm trong trẻo như gom hết thảy nỗi niềm của một cậu thiếu niên mới lớn.

Khoảnh khắc ấy đưa anh ngược dòng thời gian về ngày mưa của ba năm trước. Vào một ngày mưa tầm tã, có một bạn nhỏ cũng từng ngồi đung đưa hai chân dưới hiên hiên vắng, cất tiếng hát ngây ngô như thế này. Đó cũng là lần đầu tiên trong đời, học bá Kim biết thế nào là thương, là nhớ một người đến điên dại.

Đang chìm đắm trong miền ký ức xa xôi, Taehyung chợt bị giọng nói của đám bạn cắt ngang:

"là Jeon Jungkook đúng không?"

"Là bạn nhỏ Jeon của mày kìa Kim Taehyung!"

"em ấy hát hay nhỉ?"

Kim Taehyung thu lại tầm mắt, khẽ gật đầu một cái, ánh mắt si tình vẫn kiên định hướng về phía cậu trai nhỏ đang ôm đàn trên bục gỗ. Có lẽ vì do ảo giác chăng? Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Taehyung vô thức nhìn thấy Jeon Jungkook ngước lên và khẽ mỉm cười với mình.

Anh thầm cúi mặt xuống, khóe môi bất giác vẽ nên một nụ cười dịu dàng, ấm áp. Ba thằng bạn thân ngồi đối diện chứng kiến cảnh tượng ấy thì không khỏi bất ngờ, chỉ biết nhìn nhau rồi lắc đầu cười trừ bất lực.

Kim Taehyung anh có thể là một kẻ kiệm lời, ít cười với cả thế giới, nhưng chỉ cần là em... chỉ cần một nụ cười thoáng qua của em cũng đủ làm anh bất giác mỉm cười như một tên ngốc.

Sau vài phút, buổi biểu diễn nhỏ cũng kết thúc, đám đông trong quán bắt đầu vơi dần. Kim Taehyung vội vã đảo mắt tìm kiếm bóng dáng nhỏ bé kia giữa những dòng người qua lại, nhưng cuối cùng lại chẳng thấy đâu. Hóa ra, đây là lý do mà cậu xin dạy trễ sao?

Taehyung cố gắng gạt bỏ sự hụt hẫng, tiếp tục ngồi trò chuyện cùng đám bạn cho đến khi trời sập tối và cơn mưa ngoài hiên hoàn toàn tạnh hẳn. Lúc này, cả đám đều đã mệt mỏi và muốn ra về. Taehyung xung phong đứng lên đi thanh toán. Khi bước đến quầy thu ngân, câu đầu tiên anh thốt ra không phải là hỏi hóa đơn, mà là về em nhỏ:

"cậu trai ngồi hát lúc nảy, cũng là nhân viên của quán sao?"

"dạ? ý anh là cậu trai trắng trắng ngồi đàn và hát lúc nảy?"

"ừ"

"một tuần trước cậu ấy vào đây xin làm nhân viên của quán nhưng quán chúng tôi đã hết tuyển, nhưng nhìn cậu ấy lúc đó rất tội nên chúng tôi quyết định cho cậu ấy ngồi hát ở đây...cũng nhờ vậy mà quán chúng tôi đông khách thật!"

"em ấy hát ở đây từ tuần trước sao?"

"có lẽ là vậy, a...anh là người yêu?"

"ừm"

"hóa ra là vậy...tiếc ghê tôi còn tính xin-" Chưa kịp nói hết câu, cậu nhân viên đã lập tức nhận được một ánh mắt sắc lẹm, tràn ngập sát khí từ người đối diện. Cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc toàn thân khiến cậu ta thức thời nuốt vội nửa câu còn lại vào trong.

.....

"Taejoo, anh xin lỗi nhé! anh tới hơi trễ"

"d..dạ không sao, anh Jungkook ướt hết rồi!" Nhóc Taejoo vừa mở cửa ra, nhìn thấy người thầy giáo của mình ướt như một con chuột lột dưới dư âm của cơn mưa muộn thì luống cuống không biết phải làm sao.

"a..anh thay đồ đi ạ, anh sẽ bị cảm mất"

"anh làm gì có đồ mà thay?"

"e...em đi lấy cho" Nhóc Taejoo nói xong liền phóng như một tên lửa, chạy một mạch thẳng lên tầng lầu. Jungkook bật cười bất lực trước sự sốt sắng của nhóc con, cậu ngoan ngoãn đứng tựa lưng vào góc tường phòng khách, chẳng dám bước tới ngồi xuống chiếc ghế sofa vì sợ làm ướt đệm.

Một lúc sau, Taejoo thở hổn hển chạy xuống cầu thang, trên tay ôm theo một chiếc áo sơ mi trắng tinh cùng một chiếc quần thun đen đơn giản. Jungkook chớp chớp hai mắt, nhìn đống quần áo rồi nhìn cậu nhóc trước mặt:

"đ..đây là đồ em sao? hình như anh thấy nó hơi rộng so với em nhỉ?"

"đây là đồ anh trai em"

"t...thế thôi được rồi, a...anh ướt một chút cũng không sao"

"đây là đồ anh ấy bận hồi lúc cấp 3 rồi, anh ấy cho em mà em chưa mặc lần nào, em nghĩ nó sẽ vừa hoặc có hơi rộng chút với anh"

"vậy anh cảm ơn em nhé!" Nói rồi, cậu nhanh chóng ôm đồ chạy tót vào nhà vệ sinh. Nhóc Taejoo ở ngoài phòng khách nhìn theo bóng dáng cậu, vui vẻ mỉm cười đầy đắc thắng, trong lòng thầm tự mãn cảm thấy bản thân hôm nay thực sự quá mức ga lăng và tâm lý.

---

Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top