6. Sữa chuối
"Jungkookie!"
"hả?"
"bài đăng hình như bị xóa rồi!" Giọng nói đầy phấn khích của Park Jimin vang lên, ngay sau đó cậu bạn thân đã chạy đến ôm chầm lấy Jungkook như thể vừa nhận được một tin tức vô cùng tốt đẹp.
Jungkook bị ôm bất ngờ cũng chỉ bật cười: "xoá rồi sao?"
"Ừ! Tự nhiên biến mất luôn ấy. Đúng là ông trời có mắt mà!"
Nhìn vẻ mặt vui vẻ của Jimin, Jungkook cũng nhẹ lòng hơn một chút.
Nhưng khác với Jimin, cậu không nghĩ quá nhiều. Jungkook chỉ đơn giản cho rằng người đăng bài sau khi nhận ra thông tin không đúng sự thật thì tự mình xóa xuống.
Cậu vốn đã quá quen với những lời đồn.
Từ trước đến giờ, những chuyện như vậy chưa từng thật sự biến mất chỉ vì cậu lên tiếng giải thích. Huống hồ... nếu người đứng sau bài đăng kia thật sự là một cậu ấm có gia thế nào đó, người chịu thiệt cuối cùng vẫn chỉ có thể là cậu.
Jeon Jungkook chưa bao giờ là người có đủ sức mạnh để đối đầu với những thứ như vậy.
"chiều cậu có đi dạy học không?"
"có"
"chán thế, Jungkook của chúng ta lớn rồi giờ còn biết đi kiếm tiền bỏ bạn" Jimin bĩu môi mà nói.
"không phải cậu đang tìm hiểu với tiền bối Min à?"
Jimin phút chốc giật mình, cả gương mặt cũng vì thế mà đỏ ửng lên:"a...ai nói cậu biết!"
"không nói thôi chứ gì mà Jeon Jungkook đây chả biết'" Cậu trêu chọc một câu rồi đứng dậy, khoác balo lên vai.
...
Sau giờ học, Jungkook với chiếc bụng đói meo đi thẳng đến cửa hàng tiện lợi gần trường. Cậu bước vào, quen thuộc đi đến khu đồ ăn nhanh. Ánh mắt dừng lại trên cuộn cơm nắm được đặt ngay ngắn trên kệ sau đó lại nhìn xuống số tiền ít ỏi trong tay. Một bữa ăn bình thường cần có đồ ăn và nước uống nhưng số tiền hiện tại chỉ vừa đủ mua một cuộn cơm nắm.
Ánh mắt Jungkook luyến tiếc nhìn hộp sữa chuối bên cạnh.
Cậu rất thích nó.
Nhưng cuối cùng vẫn chỉ thở dài, cầm lấy cuộn cơm nắm rồi bước đến quầy tính tiền.
"tính cho em cái này đi ạ"
"em có muốn mua thêm nước không?"
"dạ thôi.." Jungkook cười gượng, nếu nói bản thân không đủ tiền mua sẽ nhục mặt lắm
"thật sao, đang có chương trình mua hai cuộn cơm nắm như thế này sẽ được tặng một hộp sữa chuối đó!" Chị nhân viên niềm nở mà giới thiệu, trái ngược với dáng vẻ đó Jungkook lại mím môi chẳng biết phải làm thế nào.
Ngay lúc đang không biết nên làm thế nào, một người con trai cao lớn bước đến bên cạnh. Trên tay anh là hai cuộn cơm nắm: "tính tiền giúp em"
Giọng nói trầm thấp vang lên.
Rất quen thuộc.
Jungkook sững người, cậu chậm rãi ngẩng đầu lên. Người trước mặt đội mũ đen, đeo khẩu trang che gần hết khuôn mặt. Nhưng dù chỉ nhìn thấy đôi mắt...Jungkook vẫn nhận ra.
Kim Taehyung.
Trong khoảnh khắc đó, tay chân cậu bất giác cứng đờ.
Không biết nên nói gì.
Không biết nên phản ứng thế nào.
Cho đến khi giọng chị nhân viên kéo cậu trở về hiện tại.
"mua hai cuộn cơm nắm được tặng sữa chuối, em có muốn lấy không?"
Taehyung không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu rồi quay người đi lấy hộp sữa.
Jungkook lúc này mới vội vàng lên tiếng:
"t..tính cho em cơm nắm thôi ạ"
Chị nhân viên mỉm cười nhẹ rồi cũng tính tiền cho cậu: "hâm nóng nhé!"
"v..vâng"
Sau một lúc Taehyung bước đến trên tay cầm hợp sữa chuối đặt lên quầy tính tiền
"em ăn ở đây hay đi về nhỉ? hâm nóng chứ"
"về ạ, không cần hâm"
Jungkook ngồi tại bàn ăn chờ cơm nắm của bản thân nóng, hai chân đưng đưa qua lại trông như trẻ con đang đợi phụ huynh mang đồ ăn đến.
"cơm nắm của em xong rồi này!" Chị nhân viên cười tươi gọi cậu, Jungkook đứng dậy rời khỏi bàn mà cầm cuộn cơm nắm trở về bàn ăn
Jungkook lúc này ngớ người...
Bản thân chẳng hề mua sữa chuối vậy mà trên bàn của cậu hiện tại lại nguyên một hộp sữa chuối ngon mắt!
Jungkook quay qua quay lại tìm kiếm bóng người của Kim Taehyung vừa nảy thì đã chẳng thấy người đâu, cậu khó hiểu mà ngồi xuống bàn ăn mà cầm hộp sữa chuối lên xem. Chẳng có tờ giấy note nào cả, nó chỉ đơn thuần là một hộp sữa chuối mà thôi!
Jungkook chẳng muốn để tâm đến nữa, nếu đã có người cho thì cậu đành uống thôi...còn không nếu xui sao lỡ của người khác để quên thì Jeon Jungkook đây mang tội mất!!!
Jungkook tử tế mà mang hộp sữa chuối đến quầy tính tiền nhỏ giọng hỏi: "có người để quên hộp sữa ở bàn em nè chị..."
Chị nhân viên nghe cậu hỏi xong thì lại đưa mắt nhìn sang phải Taehyung đang đứng ở ngoài cửa hàng mà đưa ngón tay lên che trước miệng. Lập tức hiểu ý! Chị nhân viên mỉm cười
"em cứ lấy uống đi, chị nghĩ họ không để quên đâu"
"dạ?"
...
"SỮA CỦA EM ĐÂU!"
"không đủ tiền"
"em nhớ có chương trình mua hai cuộn cơm nắm tặng hộp sữa chuối mà! Anh mua hai cuộn cơm rồi sữa chuối của em đâu!" nhóc Taejoo òa lên mà xông đến đánh liên tục vào vai Kim Taehyung.
"đ..đi trên đường nó bị rớt mất làm sao anh mày biết!"
Kim Taejoo nhìn anh trai mình bằng ánh mắt không thể tin nổi.
"Anh nghĩ em tin hả?"
Rồi như một đứa trẻ thật sự, cậu bé nằm xuống sàn nhà bắt đầu giãy giụa.
"Anh hứa mua sữa cho em mà!"
Kim Taehyung đứng giữa phòng, nhìn em trai đang nằm dưới đất mà đau đầu.
"Muốn để gia sư vào nhà thấy mày nằm giãy như con đuông dừa vậy à?"
"Em không biết! Anh lừa em!"
"Muốn gì?"
"Méc mẹ!"
"Anh méc ba cho mày qua Mỹ."
"..."
Hai anh em nhìn nhau vài giây. Sau đó Taejoo lập tức ngồi bật dậy.
"Anh dám?"
"Anh mày có gì không dám?"
Căn nhà vốn yên tĩnh bỗng trở nên ồn ào. Kim Taehyung ở trường là học bá lạnh lùng, là tiền bối khiến bao người nể sợ.
Nhưng khi trở về nhà...Anh chỉ đơn giản là một người anh trai bình thường, có thể tranh cãi với em trai vì một hộp sữa chuối. Một dáng vẻ mà chẳng ai ngoài gia đình được nhìn thấy.
Ding dong.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Hai người lập tức im bặt.
Taehyung ho nhẹ một tiếng, nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh rồi bước ra mở cửa. Còn Taejoo thì chạy vội lên phòng, chỉnh lại bàn học như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cạch.
Người đứng trước mặt khiến Taehyung khựng lại một giây.
"C... chào tiền bối."
Jungkook cúi đầu lễ phép.
Taehyung nhìn cậu...Một khoảng im lặng ngắn ngủi trôi qua.
"Ừm."
Chỉ một âm thanh nhẹ nhàng.
Nhưng chẳng ai biết rằng...Hộp sữa chuối Jungkook đang cầm trong tay, chính là thứ Kim Taehyung đã âm thầm mua cho cậu.
---
Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top