Chương 65
Cẩn Nguyệt mang theo một cái tay nải cỡ lớn chứa rất nhiều quần áo mới phát cho đám ăn xin ở trong miếu.
Trong lòng Sư Thanh Huyền có chút phức tạp, không hiểu được Hạ Huyền này lại chuẩn bị biểu diễn tiết mục nào nữa đây. Nếu như hắn đã thả bạch thoại chân tiên ra để nguyền rủa bọn họ, giờ phút này vì sao hắn lại phái Cẩn Nguyệt tới đây cứu trợ bọn họ chứ? Cho một cái bạt tai lại tặng một quả táo ngọt à? Hình như hắn cũng không phải là người nhàn rỗi như vậy.
Chờ một chút.
Lấy chút đạo hạnh ít ỏi này của Cẩn Nguyệt, cũng không có cách nào có thể tự do ra vào Hắc Thuỷ Quỷ Vực, con đường duy nhất có lẽ chỉ còn pháp trận thông hành mà Hạ Huyền đã cho riêng nàng. Nếu như vậy, y muốn đi đến Hắc Thuỷ Quỷ Vực thì chỉ cần giải thích với Cẩn Nguyệt một chút là được đúng không?
Sợ là không thể. Lúc trước Cẩn Nguyệt rất muốn để y rời khỏi Nam Hải, lúc này sợ là cũng không thể đồng ý cho y trở về.
"Tiểu Cẩn Nguyệt à." Sư Thanh Huyền nói bóng nói gió: "Hạ công tử không quản ngươi sao, hôm nay sao lại rảnh rỗi đến Hoàng Thành chơi rồi?"
"Ngài ấy cũng không phải là phụ thân ta, không nhất thiết phải quản ta trong mọi chuyện." Cẩn Nguyệt dẫn Sư Thanh Huyền đi dạo trên phố, liếm cây kẹo hồ lô ngào đường vừa mới mua.
"Vậy hắn, có khoẻ không?"
Cẩn Nguyệt muốn nói thật là không tốt, rất muốn rất muốn nói tình cảnh hiện tại của Hạ Huyền cho Sư Thanh Huyền nghe. Nhưng nàng biết làm như vậy Hạ Huyền nhất định sẽ cực kỳ không vui, cực kỳ tức giận, vì thế nói: "Khoẻ chứ, vô cùng khoẻ luôn, hai ngày trước lúc ngài ấy trở về còn mang theo đồ ăn vặt cho ta nữa."
"Như vậy sao... Vậy ngươi dẫn ta đi gặp hắn đi."
Cẩn Nguyệt buông kẹo hồ lô xuống: "Huynh, không phải huynh không thích nơi đó sao? Huynh còn muốn trở về lại nữa à?"
Sư Thanh Huyền cười nói: "Ha ha ha, không thích thì không thích, nhưng thật sự ta có một vài việc cần phải làm."
Tiểu hồ ly cũng có thể đoán được đại khái những tâm tư đó của y, nghiêm mặt nói: "Thanh Huyền ca ca, ta khuyên huynh vẫn đừng gặp ngài ấy thì tốt hơn, ít nhất hiện tại không được."
"Ta đi xin lỗi hắn."
Tuy rằng Cẩn Nguyệt không rõ lắm giữa hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng biết tình trạng hiện tại của Hạ Huyền phần nhiều đến từ Sư Thanh Huyền, hơn nữa, Hạ Huyền cũng không muốn cho Sư Thanh Huyền biết tất cả những thứ này.
"Vẫn là để sau này rồi nói sao, tính tình của Hạ lão đại huynh cũng biết mà."
Sư Thanh Huyền vẫn chưa từ bỏ ý định: "Ngươi thật sự không thể dẫn ta đi sao?"
"Ta... Ai ui, ta không muốn nhìn hai người các huynh cãi nhau đâu, cho nên không thể!"
Thái độ của Cẩn Nguyệt kiên quyết, Sư Thanh Huyền biết nàng không có cách, chỉ có thể đổi một phương pháp khác.
Đêm đó, cẩn thận tuân theo phân phó của Hạ Huyền, Cẩn Nguyệt thông linh với lão đại một lúc, báo cáo lại hết tình trạng hiện tại của Sư Thanh Huyền.
Nhận được thông linh của tiểu yêu, tâm tình của Hạ Huyền có vẻ đã tốt lên một chút. Cho dù bốn bề vắng lặng chẳng có ai, hắn vẫn xụ mặt làm người khác không nhìn ra được cảm xúc của mình, lạnh giọng hỏi: "Y như thế nào rồi?"
Cẩn Nguyệt trả lời đúng sự thật: "Ta có cảm giác khí sắc của huynh ấy không phải quá tốt... Nhưng mà huynh ấy muốn ta dẫn huynh ấy trở về."
"Dám..."
Lời nói kiểu như "Dám dẫn y trở về, ngươi muốn chết sao?" còn chưa kịp nói ra khỏi miệng đã bị ngữ khí vô cùng nịnh nọt của Cẩn Nguyệt cắt ngang: "Ta đây chắc chắn không thể làm rồi!"
Hạ Huyền hừ lạnh một tiếng.
Cẩn Nguyệt lại lí nhí nói tiếp: "Nhưng mà Thanh Huyền ca ca nói muốn xin lỗi ngài."
Bộ dạng ăn nói khép nép của Sư Thanh Huyền ngày ấy nháy mắt hiện ra ở trước mắt Hạ Huyền, trong lòng hắn khó tránh khỏi lại dâng lên cảm giác tức giận một lần nữa. Sau một lát, Cẩn Nguyệt chỉ nghe thấy hắn thản nhiên nói: "Xin lỗi cái gì chứ, ta có bản lĩnh lớn nào để cho y tới đây xin lỗi ta đâu."
Ngữ khí kiểu này thật sự không phù hợp với Hạ lão đại.
Lời này lọt vào lỗ tai của nàng khiến nàng cảm thấy vô cùng quái dị. Cẩn Nguyệt nhớ lại tình tiết trong rất nhiều cuốn tiểu thuyết từng đọc qua, nàng tổng kết ra được một câu: "Hạ lão đại, ngài như vậy... thật sự giống với cô vợ nhỏ cáu kỉnh đó."
Hạ Huyền: ?
"Cút!"
Cẩn Nguyệt vội nói: "Được ạ!"
Trước lúc ngắt thông linh, nàng lại bổ sung một câu nữa: "Nhưng mà huynh ấy... không biết vì sao huynh ấy lại trở về làm ăn xin rồi."
"... Y đây là đang muốn giận dỗi với ta sao?"
Cẩn Nguyệt không khỏi chửi thầm một trận trong bụng: Ngài hỏi ta con mẹ nó ta biết hỏi ai đây?
=====
Sư Thanh Huyền phát hiện đã nhiều ngày Cẩn Nguyệt thật sự rảnh rỗi, mỗi ngày quấn lấy y chạy đi chơi khắp nơi, còn hoà mình với đám ăn xin ở trong miếu nữa, không có việc gì thì đánh gà rừng bắt thỏ hoang, vui vẻ chơi bời.
Nghe nói ở một đỉnh núi phía đông có gấu hoang, hai người trẻ tuổi trong miếu hứng thú bừng bừng, chuẩn bị đi đánh nó, đánh xong thì lột da róc xương cầm đi bán, tích cóp một chút ngân lượng qua mùa đông.
Cái gì, vì sao hiện tại phải đi? Mùa này gấu cần phải ngủ đông đó! Thể lực không còn tràn đầy giống như bình thường nữa! Cái này còn không phải là điển hình cho việc thấy ngươi bệnh thì muốn lấy mạng ngươi sao?
Cẩn Nguyệt cùng với hai tên ăn xin mỗi người cầm một cái xẻng lớn, ra sức đào hố chuẩn bị bẫy rập, làm việc đến mức mồ hôi chảy đầy đầu cũng không cảm thấy mệt, ngược mỗi người vừa đào đất vừa cười ha ha trong tình trạng cả ngươi bẩn thỉu.
Sư Thanh Huyền bất lực chửi thầm: Cùng là thú hoang với nhau, Tiểu Cẩn Nguyệt à, ngươi xoa tay hầm hè, vô cùng nhiệt tình thương tổn đồng loại như vậy thật sự có ổn không?
Cuối cùng, mấy người tìm rất nhiều cỏ khô và cành khô che giấu bẫy rập, Sư Thanh Huyền bỗng nhiên suy nghĩ đến một chuyện.
Nhìn nụ cười phát ra từ tận nội tâm của tiểu hồ ly, lại nhớ tới bộ dạng ấp úng khi tay nàng bị bỏng rát trước kia, Sư Thanh Huyền gần như đã quên mất lúc ấy trên đảo Hắc Thuỷ còn có một pháp trận phong ấn thần bí nữa.
Cho nên nơi đó đang cất giấu bí mật gì đó chăng?
Có thể đả thương người ở đảo Hắc Thuỷ, nó có liên quan gì đến ca ca không?
"Tiểu Cẩn Nguyệt, con sủng vật mà ngươi nuôi như thế nào rồi?"
Cẩn Nguyệt sửng sốt, không nghĩ tới y bỗng nhiên lại nhắc tới chuyện này.
"Cái đó à... Ha ha ha, nó nghe lời ta lắm. Ta đã nói rồi, lấy tình tính táo bạo của gia hoả này thì chỉ có thể chế ngự bằng bạo lực thôi, nếu không sẽ không biết cách học ngoan."
"Ồ? Là kiểu sủng vật gì mà lại có tính tình táo bạo như vậy? Ngươi có rảnh không cho ta xem một cái?"
"... Là một vật nhỏ có ngoại hình rất xấu, không có gì đáng để xem đâu... Thanh Huyền ca ca, chúng ta đi tìm xem gấu hoang đang trốn ở nơi nào được không?"
Lần trước nàng cũng trả lời theo kiểu ba phải, cái nào cũng được giống như bây giờ, phản ứng như vậy càng khiến ý nghĩ của Sư Thanh Huyền mãnh liệt hơn.
Đêm đó, Cẩn Nguyệt nương theo ánh trăng đi đến một chỗ yên lặng không người để truyền thông linh, vẫn chưa lưu ý đến trong một góc có một cái bóng vừa lén trốn đi. Bất kể nàng nỗ lực như thế nào, bên kia cũng là không người đáp lại, làm nàng cho rằng bản thân đã quên phương thức sử dụng một lần nữa. Sau thời gian nửa nén hương, Cẩn Nguyệt đưa ra được một cái kết luận:
Không phải nàng nhớ lầm thông linh, mà là Hạ Huyền có lẽ không nhận được thông linh.
Cẩn Nguyệt hoang mang rối loạn, vội vàng vẽ một cái rút đất ngàn dặm xiêu xiêu vẹo vẹo, một chân vừa bước vào đã lập tức trở lại Hắc Thuỷ Quỷ Vực.
Hết chương 65
Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top