WatTruyen.Top

ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!

44.

_kitty_puppy















Tay Nghiêm Sơn Hoàng chống trên tường đá ướt lạnh của sơn động, cẩn thận đi quay lại, trong miệng giục.

"Lớp trưởng, lớp trưởng, nhanh nhanh nhanh, lên tiếng, tao nghe tiếng xác định vị trí."

Xung quanh một tia ánh sáng cũng không có, trong lòng Nghiêm Sơn Hoàng có chút sợ-

Con mẹ nó tui có thể một giây sau đụng phải quỷ ngay không?

"Hoa khôi trường, tao ở đây."

"Đụ mẹ! Tao, tao giẫm phải cái gì rồi?"

"Đụ mẹ! Hoa khôi trường, mày giẫm lên bắp chân tao! Trình độ nghe âm thanh định vị của mày chán quá đấy!"

"Hả? Đây là bắp chân mày à? Tao cảm thấy giẫm phải cái gì, sợ chết mất, sợ chết mất."

Nghiêm Sơn Hoàng thở phào, sờ mò vịn tường đá ngồi xuống.

"Tao lúc nãy đến cửa động nhìn, bị chặn kín, chỉ 2 bọn mình, khẳng định không đẩy được."

Đối với tình cảnh lúc nãy, Triệu Vũ Phàm vẫn rùng mình, hắn nói chuyện khó khăn.

"Lúc nãy . . . . . . bọn mình gặp phải núi sạt đất lở?"

Nói ra bốn chữ này, trái tim Triệu Vũ Phàm vẫn đập thình thịch kịch liệt.

Trước kia cho tới bây giờ chỉ ở trên sách và trong video, nhìn thấy sạt lở đất núi. Lần này tận mắt thấy, mới biết rốt cuộc kinh khủng cỡ nào.

Triệu Vũ Phàm bây giờ nghĩ lại, cảm thấy, mình lúc nãy cách cái chết, chắc là chỉ 1 milimet.

"Hẳn là sạt lở đất núi, đá và đất cát lăn xuống, chặn kín cửa động rồi. Dựa vào hai bọn mình, khẳng định không ra được. Trừ khi hai bọn mình đột nhiên đánh thức dị năng gì đó, sức lực trở nên cực đại, hoặc là có thể kéo sấm sét gì đó, nổ tung cửa động mới được."

Tỏ vẻ thoải mái nói xong, Nghiêm Sơn Hoàng há miệng, không phát ra được thanh âm nào, dứt khoát một lần nữa an tĩnh lại.

Nhớ tới tình cảnh lúc nãy, vô số đá vụn bùn đất từ bên trên lăn xuống như thác nước, Nghiêm Sơn Hoàng không nhịn được lại nhìn về phía cửa động.

Hai người đều không nói chuyện.

"Xin lỗi."

Nghe thấy Triệu Vũ Phàm nói xin lỗi, Nghiêm Sơn Hoàng nghi ngờ.

"Sao đột nhiên nói xin lỗi tao?"

"Tao không nên lôi kéo mày, trời mưa to, ra ngoài tìm matsutake dại gì chứ."

Triệu Vũ Phàm lau mặt.

"Nếu không phải, nếu không phải tao nhất định muốn tìm matsutake dại, mày cũng sẽ không ra ngoài cùng tao. Nếu như không ra ngoài, bọn mình căn bản sẽ không gặp phải đất sạt núi lở, càng sẽ không bị vây trong sơn động này không ra được . . . . . ."

Thị giác bị hạn chế, thính giác liền sẽ trở nên nhạy bén. Nghiêm Sơn Hoàng có thể nghe ra được, Triệu Vũ Phàm nói chuyện, giọng cũng đang phát run.

Như vậy không được.

"Lớp trưởng, mặc dù mày nói rất có đạo lý, nhưng mày không thể nghĩ như vậy. Động cơ ban đầu của mày là tốt, ngắt matsutake dại về hầm canh, mọi người cùng nếm. Hơn nữa, Tư Cơ gì gì đấy không phải đã nói, ngày mai và ngoài ý muốn không biết cái nào tới trước sao? Ngoài ý muốn gì đó, thật sự không nói chắc được, đi trên đường, cũng còn có thể bị chậu hoa rơi từ trên trời xuống ném vỡ đầu, tao nói đúng không? Mày không phải thần, trước khi ra ngoài, mày cũng không biết, vậy mà sẽ đột nhiên sạt đất lở núi."

"Nghiêm Sơn Hoàng, mày đừng an ủi tao."

Triệu Vũ Phàm cười khổ, tốc độ nói cũng càng lúc càng nhanh.

"Nếu không phải tao . . . . . . Nếu không phải tao ý tưởng đột phát trời mưa to chạy lên núi, không, nếu như không phải tao đặt tiệc ăn mừng ở biệt thự này, căn bản sẽ không có những chuyện này xảy ra, căn bản -"

"Lớp trưởng."

Nghiêm Sơn Hoàng cắt đứt lời Triệu Vũ Phàm.

Thu lại toàn bộ cố ý giả bộ ung dung trong lời nói, tiếng Nghiêm Sơn Hoàng rất nhẹ, rất nghiêm túc.

"Lớp trưởng, tình huống bây giờ, mày sợ, tao cũng sợ. Nhưng hiện giờ sợ có tác dụng sao? Vô dụng. Mày cứ tự trách, ngoại trừ sẽ thêm sợ hãi và tâm tình tiêu cực, căn bản không có bất kỳ tác dụng nào. Nói nhiều như vậy, còn lãng phí dưỡng khí."

Triệu Vũ Phàm an tĩnh lại.

Nghiêm Sơn Hoàng nắm nắm đấm, giấu đầu ngón tay run rẩy ở lòng bàn tay, thậm chí cố ý dùng móng tay bấm bàn tay mình, lợi dụng đau nhói, cố gắng để cho mình bình tĩnh.

"Chuyện đầu tiên, điện thoại của tao không thấy đâu, chắc là bị vùi rồi, của mày đâu?"

"Của tao cũng không thấy."

"Vậy chuyện thứ hai, mày có bị thương không?"

"Không có."

Triệu Vũ Phàm nặng nề hít một hơi.

"Mưa to quá, bọn mình không phải đúng lúc đứng ở cửa sơn động trú mưa sao? Xung quanh bắt đầu lắc lư, còn có âm thanh truyền tới, lúc ấy mày kéo tao, cùng chạy vào sơn động mấy bước, sau đó ngã. Tao hẳn chỉ có eo, bị đá nhọn trên đất cọ phải. Hiện tại không chảy máu, cũng không đau."

"Vậy thì tốt, cơ mà lúc ngã xuống, là bởi vì rung quá dữ, đứng không vững. Sau đó lúc ngã, mắt cá chân tao liền trẹo."

Triệu Vũ Phàm vẫn cảm thấy Nghiêm Sơn Hoàng có chút yếu ớt, lại không nghĩ rằng trật chân đau như vậy, Nghiêm Sơn Hoàng cũng không biểu lộ ra. Hắn lo lắng nói.

"Nghiêm trọng không?"

"Có hơi đau, nhưng xương hẳn không sao."

Nghiêm Sơn Hoàng bình thường cực kỳ sợ đau, nhưng hiện tại, bị trật mắt cá chân, đau nhói, căn bản không tính là gì.

Nghiêm Sơn Hoàng tiếp tục hỏi.

"Trên người mày mang theo cái gì?"

Bị thái độ và tâm tình của Nghiêm Sơn Hoàng nhiễm, Triệu Vũ Phàm cũng từ từ bình tĩnh lại.

Hắn đếm từng cái.

"Lúc tao ra ngoài đeo một cái túi, cơ mà bên trong chỉ để hai chai nước khoáng, một chai nước trái cây, còn có một túi bánh quy, hai miếng socola. À đúng rồi, còn có đèn pin nhỏ loại sạc điện. Đây là cặp sách của tao, thi tháng trước, buổi tối ký túc xá tắt điện, tao cầm đèn pin chiếu vào đọc sách, cho nên vẫn nhét trong túi không lấy ra."

Hai người trước tiên lấy đèn pin ra.

Trong nháy mắt mở công tắc, trước mắt rốt cuộc không còn bóng tối nữa.

Nương theo ánh sáng, có thể thấy rõ mặt đối phương. Nghiêm Sơn Hoàng cười một cái, Triệu Vũ Phàm ngẩn ra, cũng cười.

Đèn pin chiếu vào, Triệu Vũ Phàm cúi đầu nhìn mắt cá chân bị trật của mình.

"Sưng hơi dữ, nhưng không nghiêm trọng, sẽ không phế."

Sờ sờ công tắc nhựa màu trắng, Nghiêm Sơn Hoàng lại hỏi.

"Lớp trưởng, đèn pin của mày, lượng điện có thể cố được bao lâu?"

Triệu Vũ Phàm nhớ lại.

"Lúc tao mua, trên bao bì viết chiếu sáng mạnh 7 tiếng, đèn đêm 50 tiếng."

"50 tiếng? Trâu vãi! Tao thích cái đèn pin này, nhanh nhanh nhanh, bọn mình tắt chiếu sáng mạnh đi, mở đèn đêm!"

"Ok!"

Đèn đêm vốn là một bóng đèn nhỏ gắn ở đuôi đèn pin, phủ nắp nhựa màu lam. Ánh sáng không mạnh, nhưng ít nhất là ánh sáng.

Hai người đều thở phào.

Nghiêm Sơn Hoàng cũng đếm.

"Đồ mang theo trên người tao không nhiều, trong túi áo có mấy viên kẹo trái cây, còn có 3 túi bán quy, đều là Mộng ca hôm qua cho tao, tao không ăn, tiện tay nhét trong túi."

Nghiêm Sơn Hoàng xòe ngón tay.

"Hai chai nước khoáng 550ml, một chai nước trái cây 300 ml, bốn bịch bánh quy, hai miếng socola, 6 viên kẹo trái cây, một cái đèn pin. Bọn mình phải dựa vào những thứ này, kiên trì đến lúc có người tới cứu bọn mình ra ngoài."

Triệu Vũ Phàm không nói lời xúi quẩy nữa.

"Bọn mình khẳng định có thể."

"Ừ, đúng, bọn mình khẳng định có thể."

Nghiêm Sơn Hoàng ngồi xếp bằng trên mặt đất, tay che mắt cá chân bị thương của mình, nhìn về phía chỗ sâu của sơn động.

"Lớp trưởng, mày nói . . . . . . bọn mình có cần đi vào bên trong, xem tình hình không?"

Nghiêm Sơn Hoàng nói.

"Nhân vật chính trong manga, bình thường bị vây trong sơn động, đều sẽ ở trong chỗ sâu của sơn động tìm được cơ giáp, hoặc là thần kiếm ma pháp, hoặc là cửa thông với thế giới khác."

Triệu Vũ Phàm cũng cùng nhìn tới chỗ sâu sơn động đen kịt.

"Nhân vật chính trong tiểu thuyết võ hiệp, đều sẽ tìm được bí kíp võ công tuyệt thế."

Nghiêm Sơn Hoàng hỏi.

"Đi không?"

"Đi, dù sao ngồi cũng là ngồi."

Triệu Vũ Phàm vẫn nhớ cái chân bị trật của Nghiêm Sơn Hoàng.

"Nếu không tao đi xem, hoa khôi trường mày ở đây chờ tao?"

"Không được."

Nghiêm Sơn Hoàng chống tường đá đứng lên.

"Bọn mình chỉ có hai người, đi cùng nhau, dù gì cũng có người phối hợp."

Lý do khác không thể nói là, tối qua vừa nghe hai truyện ma, tao sợ!

Triệu Vũ Phàm dìu Nghiêm Sơn Hoàng, một tay khác cầm đèn pin, cẩn thận đi vào trong động.

Cơ mà đi chưa bao xa, đã không còn đường.

Nghiêm Sơn Hoàng thở dài.

"Quả nhiên bọn mình đều là người phàm, chỗ này không có ma pháp trận đi thông thế giới khác, cũng không có bí kíp võ công."

Hai người đi về.

Đi hai bước, Nghiêm Sơn Hoàng đột nhiên dừng lại, nghiêng mặt hỏi Triệu Vũ Phàm.

"Lớp trưởng, mày . . . . . . cảm giác được gì không?"

"Cái gì?"

Triệu Vũ Phàm cẩn thận cảm nhận, bỗng nhiên phát hiện được.

"Có gió!"

"Đúng, tao cũng cảm thấy hình như có gió."

Hai người nằm bò trên tường đá tìm hồi lâu, mới ở trên một tảng đá lớn, cảm nhận được chút luồng khí khác biệt.

Triệu Vũ Phàm vui mừng.

"Mặc dù tảng đá kia quá dày, bọn mình không đẩy ra được, nhưng nếu có gió, mặc kệ thổi qua chỗ nào, bọn mình cũng sẽ không bởi vì thiếu oxi bị ngạt chết!"

"Đúng."

Hai người lại ngồi trở lại chỗ cách cửa động không xa.

Trong sơn động yên lặng, có thể nghe thấy tiếng tim đập của mình.

Ngồi một lát, Triệu Vũ Phàm nhìn chằm chằm ánh sáng yếu ớt của đèn pin, hỏi.

"Hoa khôi trường, mày nói người ở bên ngoài, bao lâu có thể phát hiện bọn mình gặp nạn? Không ai biết bọn mình đi đâu, đi hướng nào, đi đường nào."

"Nhanh thôi, An Khánh Huy sẽ phát hiện."

Bởi vì lần hút máu sau khi An Khánh Huy chạy xong 3000m, thời gian hút máu ăn cơm của Nghiêm Sơn Hoàng chuyển đến buổi sáng.

Nếu như trước giữa trưa, An Khánh Huy không đợi được Nghiêm Sơn Hoàng quay về, khẳng định biết ngay cậu không về được.

"Đúng, An thần nhất định sẽ phát hiện, nhất định sẽ."

Một câu không đầu không đuôi như vậy, Triệu Vũ Phàm không có chất vấn, ngược lại tin chắc.

Con người ta luôn sẽ theo bản năng túm lấy chút hi vọng.

Dưới ánh sáng đèn đêm của đèn pin, có thể nhìn thấy viên đá trên mặt đất, Triệu Vũ Phàm cầm mấy viên trong tay, động ngón tay giống như chơi rubik, giảm bớt lo lắng.

"Hoa khôi trường, sao mày không sợ? Không lừa mày, tao thực sự rất sợ. Vừa nói với mình phải bình tĩnh, vừa không nhịn được sợ hãi. Tao mới 17 tuổi, tao ngay cả thi đại học vẫn chưa thi, cũng chưa gặp bao mẹ tao một lần, tao sẽ không . . . . . . ở đây? Vừa nghĩ như vậy, tao không bình tĩnh được."

Nghiêm Sơn Hoàng suy nghĩ một chút.

"Có lẽ, tao không sợ chết đi."

Nghiêm Sơn Hoàng rất dễ dàng đã nói ra từ 'Chết'.

Nghiêm Sơn Hoàng cũng nhìn chằm chằm chút ánh sáng từ đèn đêm.

Mẹ đã vứt bỏ Nghiêm Sơn Hoàng, bình thường công việc lại bận rộn như vậy, nếu lần này cậu thật sự không thể quay về, Thi Nhã Lăng chắc vẫn sẽ buồn. Nhưng Thi Nhã Lăng chưa bao giờ là một người sẽ buông thả tâm tình bản thân, cho nên, bà hẳn rất nhanh, sẽ lại lần nữa tập trung vào công việc.

Anh chị Nghiêm Sơn Hoàng, nhất định sẽ khóc. Nhưng mà, bọn họ rất nhanh sẽ yêu đương, kết hôn, sinh con, sẽ có sự nghiệp của mình, gia đình cùng với tương lai.

Thời gian sẽ dễ dàng mà làm hao mòn đi bi thương.

An Khánh Huy -

An Khánh Huy.

Trái tim Nghiêm Sơn Hoàng giống như bị cái gì đó nắm chặt, có chút khó chịu.

Nếu như Nghiêm Sơn Hoàng chết, An Khánh Huy sẽ thế nào?

Ngày đó, ở trong phòng học, An Khánh Huy nói, nếu như Nghiêm Sơn Hoàng chỉ có thể sống mấy năm, liền sẽ cho cậu máu mấy năm. Nếu như Nghiêm Sơn Hoàng sẽ sống mấy trăm năm, vậy đến chết, máu đều là của cậu.

Hoặc là, hai người dứt khoát cùng chết. Như vậy, sau khi An Khánh Huy chết, Nghiêm Sơn Hoàng cũng sẽ không đi hút máu của người khác.

Nghiêm Sơn Hoàng nghĩ, vậy tớ thì sao.

Nếu tớ chết sớm hơn cậu, cậu sẽ để người khác hút máu của cậu ư.

Không, hẳn sẽ không.

Dù sao, trên thế giới này, chắc là không có tiểu quái vật thứ 2 hút máu giống cậu.

Nghiêm Sơn Hoàng không muốn, có người khác hút máu An Khánh Huy.

Không muốn chút nào.

Bóng tối dường như có thể ăn sạch tất cả cảm xúc sáng sủa.

Nghiêm Sơn Hoàng dựa vào tường đá ướt lạnh, thậm chí đột nhiên toát ra suy nghĩ chết ở đây cũng không sao, dù sao mình cũng là quái vật hút máu.

Không thể.

Nghiêm Sơn Hoàng lắc lắc đầu, ở trong lòng kêu gào bản thân ngừng lại.

Không thể có ý nghĩ như vậy.

Không biết qua bao lâu, cổ họng đột nhiên tuôn ra một trận khô ngứa hơi đau khó nhịn, chờ cảm giác nóng quen thuộc cuồn cuộn trong mỗi mạch máu, Nghiêm Sơn Hoàng ý thức được, mình đây là lại khát máu.

Kể từ sau khi có máu của An Khánh Huy, Nghiêm Sơn Hoàng đã lâu không lĩnh hội cảm giác đói bụng không cách nào giảm bớt.

Mỗi một dây thần kinh đều giống như bị gác trên lửa thiêu đốt, mạch máu căng chặt ở huyệt Thái Dương đập thình thịch, có loại ảo giác một khắc sau sẽ nổ tung.

Nghiêm Sơn Hoàng dịch dịch vị trí, dán lòng bàn tay nóng bỏng vào tường đá.

"Lớp trưởng, tao ngủ một lát, hơi buồn ngủ."

Triệu Vũ Phàm đang ngẩn người, nghe vậy gật gật đầu.

"Ừ, mày ngủ đi."

Nói là ngủ, Nghiêm Sơn Hoàng không sao ngủ được.

Suy nghĩ chìm nổi qua lại giữa ngủ và tỉnh, trong đầu không tự chủ hiện lên thụy nhan, là lúc buổi sáng cậu rời giường, An Khánh Huy vùi trong chiếc gối màu trắng trầm tĩnh. Trong nháy mắt, lại biến thành hang động đen kịt, một đàn dơi màu đen phành phạch cánh đột nhiên bay ra.

Trong thoáng chốc, cửa động có ánh sáng.

Nghiêm Sơn Hoàng lẩm bẩm nói.

"Có người đến cứu bọn mình?"

"Hoa khôi trường, mày tỉnh rồi sao?"

Nghe thấy tiếng Triệu Vũ Phàm, Nghiêm Sơn Hoàng mới từ từ tỉnh táo lại, ý thức được mình vừa nãy là nằm mơ, hoặc là xuất hiện ảo giác.

Nghiêm Sơn Hoàng dụi dụi mắt.

"Ừ, tỉnh rồi."

Đèn pin đặt trên mặt đất, giống như đèn pha nhỏ trong bóng tối.

Triệu Vũ Phàm lo lắng.

"Hoa khôi trường, mày không phải sốt chứ? Tao vừa nãy nghe mày thở rất nặng, còn tưởng mày sốt. Nhưng sờ trán mày, hình như không có, nhiệt độ bình thường.

Nghiêm Sơn Hoàng lắc lắc đầu.

"Không sốt."

Cổ họng hơi khàn.

Lúc này, Nghiêm Sơn Hoàng ngửi thấy mùi đắng nhàn nhạt.

Cách một lát, Nghiêm Sơn Hoàng mới kịp phản ứng, trên eo Triệu Vũ Phàm có vết thương, đây là mùi máu của Triệu Vũ Phàm.

Lúc trước Nghiêm Sơn Hoàng không đói, không chú ý tới.

Hiện tại đói bụng, theo bản năng, trở nên nhạy cảm với mùi máu.

"Đúng rồi, tao phát hiện một cách hay!"

Triệu Vũ Phàm kích động nói.

"Trên đèn pin của tao, không phải có đèn hiển thị lượng điện sao, tổng cộng 5 vạch. Đèn đêm có thể phát sáng 50 tiếng, nói cách khác, mỗi một đèn hiển thị tắt đi, đã qua khoảng 10 tiếng!"

Nghiêm Sơn Hoàng cười nói.

"Ừ, đúng, như vậy, bọn mình có thể biết thời gian."

Lúc đèn hiển thị thứ 2 tắt đi, phản ứng của Nghiêm Sơn Hoàng đã bắt đầu trở nên chậm chạp. Nhịp tim từng tiếng nện ở màng nhĩ, đại não mơ hồ.

Nghiêm Sơn Hoàng lặp đi lặp lại luân phiên dán lòng bàn tay và mu bàn tay nóng lên, vào tường đá lạnh lẽo.

Nghe thấy âm thanh rất nhỏ, Nghiêm Sơn Hoàng cười nói.

"Lớp trưởng, bụng mày đang kêu."

Lại chỉ chỉ bánh quy.

"Có muốn ăn trước một ít không?"

Triệu Vũ Phàm đói lăn qua lộn lại không ngủ được, không nghĩ tới tiếng đói bụng bị Nghiêm Sơn Hoàng nghe thấy. Hắn quả thật rất đói, nhưng hắn cũng biết, bọn họ tổng cộng chỉ có chút thức ăn như vậy.

Nghiêm Sơn Hoàng biết suy nghĩ của hắn.

"Không sao, bọn mình có 4 túi bánh quy, mày bóc một túi ăn đi, còn có nước cũng uống một ít, ăn xong nhanh ngủ một giấc, nghỉ ngơi thật tốt."

Do dự một lát, Triệu Vũ Phàm không phản đối nữa. Hắn bóc một túi bánh quy, lấy ra hai miếng, nhét cực nhanh vào miệng. Lại rót ít nước vào miệng, nuốt thức ăn xuống, cảm giác đói bụng trong dạ dày mới tan đi nửa phần.

Triệu Vũ Phàm ngủ thiếp đi.

Nghiêm Sơn Hoàng duỗi tay, rút ra một miếng bánh quy còn lại trong giấy gói, bỏ vào túi áo, làm bộ mình cũng đã ăn bánh quy.

*******

Biệt thự.

Thấy Phương Tử Kỳ đi vào, Mộng ca chợt đứng lên, vội vàng hỏi.

"Thế nào? Mày tìm được chưa?"

"Vẫn vậy, không có tiến triển gì."

Phương Tử Kỳ rót nước nóng, tản đi hơi nước ướt lạnh trên người.

"Đội tìm kiếm cứu nạn đã sớm vào vị trí, nhưng phiền toái nhất chính là, không xác nhận được vị trí cụ thể của hoa khôi trường và Triệu Vũ Phàm."

Ngón tay hắn so số lượng.

"Lần này núi Thanh Minh sạt lở, tổng cộng sụp 3 chỗ, một cái ở phía nam, hai cái ở phía Bắc bọn mình. Ba bên đều đã có người đi, đang tìm khắp nơi. Nhưng đào loạn không có mục đích, không có hiệu suất không nói, còn cực kỳ lãng phí thời gian cứu viện."

Mộng ca căn bản không ngủ, dưới mắt xanh đen, hắn vỗ trán dùng sức nghĩ.

"Lúc lớp trưởng kéo hoa khôi trường ra ngoài, tao còn hỏi câu, muốn đi đâu tìm matsutake. Lớp trưởng nói là, thử vận may."

Cảnh tượng lúc Triệu Vũ Phàm và Nghiêm Sơn Hoàng gần đi, mấy người đã nhớ lại vô số lần, nhưng bất kỳ tin tức hữu hiệu nào cũng không tìm được.

Mộng ca gục trên bàn, không biết nói lần thứ mấy.

"Nếu lúc bọn nó ra ngoài, tao khuyên bọn nó ở lại là tốt rồi."

Lý Hoa vỗ vỗ bả vai Mộng ca, không nói chuyện.

Phương Tử Kỳ để chén xuống, đột nhiên nhớ tới.

"Đúng rồi, An thần đâu?"

Lý Hoa lắc lắc đầu.

"Không biết, An thần tối qua đã đi ra ngoài, đến tận bây giờ, vẫn không quay về."

Hắn bây giờ còn nhớ rõ, lúc biết được tin Nghiêm Sơn Hoàng đã xác nhận mất liên lạc, không biết có gặp nạn không, mặt An Khánh Huy chợt trắng bệch.

Thậm chí trong nháy mắt, hắn lo An Khánh Huy có thể không đứng vững hay không.

Mắt Mộng ca đỏ lên, dùng mu bàn tay lau khóe mắt, ồm ồm.

"Rõ ràng đêm trước còn kể truyện ma, sao đột nhiên như vậy? Hoa khôi trường và lớp trưởng, đều tốt như vậy, bọn họ chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đúng không?"

Lý Hoa quay mặt đi, mắt đỏ vô cùng.

Bên ngoài biệt thự, Thi Nhã Lăng, Nghiêm Hy và Nghiêm Huyên đều ở đây, đang nghe chuyên gia đội tìm kiếm cứu nạn phân tích.

"Dựa theo mấy học sinh nói, bọn họ trong khoảng thời gian 7 rưỡi đến 8h sáng ra ngoài . . . . . . Dựa theo tốc độ bọn họ đi, tới đây, là phạm vi xa nhất bọn họ có thể đi được. Nhưng không loại bỏ, bọn họ bị đất đá trôi xuống va phải, bị vùi. Cùng với -"

Trợ lý của Nghiêm Hy vội vội vàng vàng chạy tới, tiến tới bên tai Nghiêm Hy.

"Bạn của Nghiêm thiếu tìm chị!"

Nghiêm Hy muốn nói chờ lát nữa mới đi, nhưng lời đến khóe miệng, lại đổi thành.

"Mẹ, anh, mọi người nghe trước đã."

Nghiêm Hy đi tới trong sân biệt thự.

Một nam sinh mười sáu mười bảy tuổi đứng trên bãi cỏ. Toàn thân đều bị nước mưa ướt đẫm, vải dán vào trên da, thân hình lộ vẻ thon gầy.

Quần áo có chút bẩn, chắc là xuyên qua rừng cây rất lâu, bên trên bị quẹt mấy vết rách, trên mu bàn tay cũng có vết máu bị cành cây dây leo quẹt bị thương.

Sống lưng anh thẳng tắp, nhưng dường như đang cố chống đỡ. Khẩu khí tản mát, người cũng đứng không vững.

Nghe thấy tiếng bước chân đến gần, An Khánh Huy xoay người, nhìn về phía Nghiêm Hy.

Nghiêm Hy chống lại đôi mắt u ám của An Khánh Huy, luôn cảm thấy bên trong không có chút tức giận, khiến đáy lòng người ta bỗng nhiên dâng lên cỗ khí lạnh.

Cô trấn tĩnh.

"Chị là chị của Nghiêm Sơn Hoàng, em tìm chị, là có manh mối gì sao?"

Tóc lộn xộn bị nước mưa làm ướt nhẹp, dán vào trên trán, giọng An Khánh Huy rát khàn.

"Mang theo mấy kỹ thuật viên, đi theo em, em tìm được Nghiêm Sơn Hoàng ở chỗ nào rồi."

Đoàn người đi trong núi, chưa từng được khai phá, cũng không có đường, toàn bộ dựa vào người từ giữa cỏ cây tươi tốt đi xuyên qua.

Nghiêm Hy đi theo phía sau An Khánh Huy, thấy trên mu bàn tay anh rũ bên nguời, lại bị gai thực vật cào ra đường máu, có máu tươi tràn ra, nhỏ xuống tí tách. An Khánh Huy lại giống như không cảm giác được đau, không có chút phản ứng.

Cô muốn lên tiếng nhắc nhở, mở miệng, lại thôi.

Trong rừng tứ phía đều là cảnh giống nhau, căn bản không phân rõ phương hướng. Trong lòng Nghiêm Hy vẫn chưa hết nghi ngờ.

"Em sao xác định được vị trí của Nghiêm Sơn Hoàng? Trước khi nó đi đã nói gì với em sao?"

"Trực giác, em có thể cảm giác được vị trí của cậu ấy."

Ngữ khí nói ra khỏi miệng rất kiên định, nhưng An Khánh Huy lại không nắm chắc hoàn toàn.

Trong nháy mắt sạt lở núi, trái tim An Khánh Huy căng chặt. Sau đó, một mình An Khánh Huy đi xuyên qua rừng không biết bao lâu, mơ hồ nhận thấy được, giữa An Khánh Huy và Nghiêm Sơn Hoàng, có lẽ thật sự tồn tại liên hệ đặc biệt mà bí ẩn nào đó.

An Khánh Huy trước khi Nghiêm Hy chất vấn, quay đầu lại.

"Tỷ lệ 80%."

Nghiêm Hy hít sâu một hơi, trầm giọng nói.

"Xác định?"

"Xác định."

Nghiêm Hy quyết định đánh cược một lần, tin tưởng An Khánh Huy.

Liên quan đến Nghiêm Sơn Hoàng, bất kỳ chút hi vọng nào cô cũng không muốn vứt bỏ.

Dừng ở một địa điểm không có bất kỳ đặc thù gì, An Khánh Huy nhắm mắt lại, sau đó mở ra, nói.

"Chính là trong này, lấy vị trí đứng yên dưới chân em làm trung điểm. Bán kính 50m, bao gồm vách núi."

An Khánh Huy nhìn thẳng Nghiêm Hy.

"Tin em."

Nghiêm Hy siết chặt điện thoại, nhìn chằm chằm An Khánh Huy.

"Được, chị tin em."

Thời gian nửa tiếng, rõ ràng rất ngắn, mỗi một giây lại giống như bị kéo dài vô hạn, bên tai dường như có tiếng "cạch" của kim giây qua lại.

Tới lúc kỹ thuật viên thăm dò kích động nói.

"Tìm được rồi! Người ở trong núi, hẳn còn sống."

"kịch" một tiếng, bánh răng hợp lại, kim giờ kim phút mới bắt đầu qua lại bình thường.

Tay An Khánh Huy chống trên thân cây thô ráp, miễn cưỡng đứng vững.

Còn sống.

Nghiêm Sơn Hoàng còn sống.

Cậu ấy còn sống.

Cúi đầu, khóe môi An Khánh Huy lộ ra chút cười.

Trong hang, bên tai Nghiêm Sơn Hoàng đột nhiên nổ tung một tiếng cực lớn.

Nghiêm Sơn Hoàng khó khăn kéo căng mí mắt nặng trĩu, phát hiện Triệu Vũ Phàm cũng đứng lên.

Triệu Vũ Phàm đi vài bước tại chỗ, nghiêng lỗ tai cẩn thận nghe ngóng, xung quanh lại trở lại an tĩnh.

"Hoa khôi trường, tiếng lúc nãy, mày nghe thấy không? Không phải ảo giác của tao chứ?"

"Không phải."

Nghiêm Sơn Hoàng không có sức lực gì.

"Tao cũng nghe thấy, không phải ảo giác."

Triệu Vũ Phàm lần nữa ngồi xuống, vừa muốn khóc vừa muốn cười, tay đè trán.

"Ừ, nhất định là có người đến cứu bọn mình."

Nghiêm Sơn Hoàng cau mũi, hỏi.

"Lớp trưởng, mày lại bị thương?"

Mùi đắng nhàn nhạt trong không khí rõ ràng hơn chút.

Bị huyết khí dụ dỗ, dạ dày Nghiêm Sơn Hoàng co rút đau, cảm giác đau ngứa khô ở cổ họng càng rõ ràng.

Khát quá đi, muốn máu quá . . . . . .

"Không có gì, vừa nãy mày ngủ, tao đứng dậy định hoạt động. Không nghĩ tới mặt đất trơn quá, ngã, lòng bàn tay đặt trên tảng đá, chảy rất nhiều máu."

Triệu Vũ Phàm mở vết thương trong lòng bàn tay mình ra.

"Chờ ra ngoài, băng bó là được, chỉ là khiến trong hang toàn mùi máu tanh, khó chịu."

Tán gẫu mấy câu, Triệu Vũ Phàm nhìn đèn pin, cau mày.

"Hoa khôi trường, mày có cảm thấy, đèn đêm hình như không sáng như ban đầu nữa hay không?"

Trước mắt Nghiêm Sơn Hoàng hoa lên, cố gắng nhìn.

"Hình như có hơi hơi."

Đang nói, đèn đêm dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được, từ từ trở nên tối, tắt.

"Đụ mẹ, bảo chiếu sáng 50 tiếng cơ mà? Sao hết điện nhanh vậy?"

Bọn họ ở trong hang, không có quan niệm thời gian, nhưng 50 tiếng nhất định là không có.

Tay Nghiêm Sơn Hoàng che dạ dày, cười nói.

"Lớp trưởng, đừng giận, tiết kiệm thể lực."

"Nghe lời mày."

Triệu Vũ Phàm ủ rũ, sờ mò trên mặt đất ngồi xuống, an tĩnh một lát, bắt đầu học thuộc văn cổ.

Nghiêm Sơn Hoàng nghe, cũng không lâu lắm, lại mơ mơ màng màng ngủ mê man.

Không biết qua bao lâu, Nghiêm Sơn Hoàng lại tỉnh một lần, là bị Triệu Vũ Phàm đánh thức.

Nghiêm Sơn Hoàng có thể nhận thấy được, tay Triệu Vũ Phàm ở trên chóp mũi cậu, đang cong ngón tay, thử hô hấp của cậu.

Vết thương lòng bàn tay có máu, tràn ra mùi đắng nhàn nhạt.

Nghiêm Sơn Hoàng theo bản năng nuốt nuốt nước bọt.

Máu.

Không, không thể.

Nghiêm Sơn Hoàng khắc chế bản năng.

"Lớp trưởng."

"Đụ mẹ!"

Triệu Vũ Phàm theo bản năng thu tay lại, lùi nửa bước.

"Tao sắp bị dọa chết, tao còn tưởng mày ngất, vừa nãy gọi thế nào cũng không tỉnh."

"Không có, chỉ là quá đói, ngủ hơi sâu."

Nghiêm Sơn Hoàng muốn dời lực chú ý của mình, đề nghị.

"Bọn mình tán gẫu đi, tối như mực, lại không có ánh sáng, rất dọa người."

"Được!"

Triệu Vũ Phàm mở miệng nói.

"Tao mấy hôm trước làm một đề . . . . . ."

Hắn tán gẫu mọi thứ, từ đề không hiểu, tán gẫu đến chơi bóng rổ với Mộng ca, lại nói đến bạn cùng bàn lớp 3 tiểu học, cùng với game trước kia thích chơi.

Nghiêm Sơn Hoàng thỉnh thoảng đáp một tiếng.

Bỗng nhiên nghe thấy Triệu Vũ Phàm hỏi.

"Hoa khôi trường, mày có người trong lòng không?"

Nghiêm Sơn Hoàng nhất thời không kịp phản ứng.

"Người trong lòng?"

Triệu Vũ Phàm có chút xấu hổ.

"Thật ra . . . . . . tao có người trong lòng. Thích lâu lắm rồi, nhưng vẫn không dám nói. Thấy Mộng ca hàng ngày chạy bộ cùng cô gái nó thích, tao còn rất hâm mộ."

Nghiêm Sơn Hoàng hỏi.

"Mày thích ai?"

"Một nữ sinh lớp bên cạnh, mày chắc không biết. Da rất trắng, tóc gọn gàng, mắt to, mặt rất nhỏ, chắt là to bằng bàn tay tao. Đeo cặp sách màu hồng, trên khóa kéo còn treo một con thỏ nhỏ, cực kỳ đáng yêu."

"Vậy mày sao không thổ lộ?"

"Tao sợ làm lỡ học hành của cô ấy."

Triệu Vũ Phàm càng không không biết xấu hổ.

"Hơn nữa, nếu cô ấy không thích tao thì sao đây? Tao giấu không nói, còn có thể lặng lẽ nhìn cô ấy.

Hoa khôi trường, nếu là anh em, bọn mình ra ngoài, mày nhất định giữ bí mật giúp tao, ngàn vạn không thể nói cho cô ấy biết."

Triệu Vũ Phàm dừng một chút.

"Nếu bọn mình không ra được, vậy nói với mày, trên thế giới này, cũng không tính là chỉ có mình tao biết phần thầm mến này."

Nghiêm Sơn Hoàng an ủi.

"Ừ, tao biết rồi, mày thích cô ấy."

"Được."

Triệu Vũ Phàm lại hỏi.

"Vậy hoa khôi trường còn mày, mày có cô gái trong lòng chưa?"

"Tao?"

Nghiêm Sơn Hoàng cẩn thận suy nghĩ một chút.

"Tao không có cô gái trong lòng."

"Cũng đúng, yêu cầu của mày là, ngoại hình đẹp hơn mày mới được. Chắc là trường bọn mình, cũng chỉ An thần có thể đạt tiêu chuẩn, ha ha, hoa khôi trường, mày như vậy là sẽ cô độc sống quãng đời còn lại!"

Trước mắt Nghiêm Sơn Hoàng thoảng qua khuôn mặt An Khánh Huy.

Trong lòng bỗng nhiên dâng lên mùi vị chua chua chát chát.

An Khánh Huy, An Khánh Huy, An Khánh Huy.

Nghiêm Sơn Hoàng phát hiện, cậu có chút nhớ An Khánh Huy.

Trong thời gian kế tiếp, Nghiêm Sơn Hoàng ngây ra. Sốt cao dâng lên toàn thân khiến cậu mệt mỏi, tứ chi đều mất sức, lồng ngực giống như bị đè ép, chỉ thở thôi, đã tiêu hao tất cả sức lực, ý thức lại càng mơ hồ, Nghiêm Sơn Hoàng thậm chí không phân rõ, chỗ mình ở đến cùng là thực tế hay mộng cảnh.

Đến lúc Triệu Vũ Phàm kéo Nghiêm Sơn Hoàng rút tới chỗ sâu trong hang, sau khi một tiếng "oành" vang lên, mảng lớn ánh sáng tràn vào, xuyên thấu bóng tối.

Triệu Vũ Phàm gọi Nghiêm Sơn Hoàng.

"Hoa khôi trường, không phải ảo giác, không phải nằm mơ, có người đến cứu bọn mình, bọn mình được cứu rồi, bọn mình được cứu rồi -"

Vừa nói, trực tiếp khóc lên.

Nghiêm Sơn Hoàng chậm rãi mở mắt.

Ánh sáng làm đau mắt, Nghiêm Sơn Hoàng mơ hồ nhìn thấy, có bóng người đến gần.

Rất nhanh, Nghiêm Sơn Hoàng bị người ôm chặt vào ngực.

Là hơi thở vô cùng quen thuộc.

Đầu Nghiêm Sơn Hoàng tựa vào trên vai An Khánh Huy, nửa nhắm mắt, tư duy không rõ.

Theo bản năng mà rầm rì.

"An Khánh Huy."

"Ừ, tớ ở đây."

Toàn thân đều vô thức thả lỏng ra, Nghiêm Sơn Hoàng nhớ tới gì đó, muốn tiến tới bên tai An Khánh Huy nói chuyện.

An Khánh Huy nhận thấy được ý đồ của Nghiêm Sơn Hoàng, ghé sát vào.

"Cậu muốn nói gì?"

Sau đó An Khánh Huy chỉ nghe thấy, môi Nghiêm Sơn Hoàng dán vào bên tai anh, khàn giọng, yếu ớt nói.

"An Khánh Huy, tớ không hút máu của người khác.

Tớ đã đáp ứng cậu, chỉ hút máu của cậu."

Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top