89
CHƯƠNG 89
Nền tảng của Kim Thái Hanh ——
Kim Thái Hanh không có nền tảng, mất luôn cả gốc. Vì vậy, câu hỏi này, Điền Chính Quốc giảng rất chi tiết, chi tiết đến các kiến thức có liên quan, ngược dòng về kiến thức cấp 2, mở ra vấn đề, từ từ chậm rãi giảng đâu ra đó.
". . . Vậy cậu tính đi." Điền Chính Quốc đưa bút cho Kim Thái Hanh, một đôi mắt tròn mang theo cổ vũ, chờ mong nhìn Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh không cảm thấy áp lực, hắn chỉ cảm thấy bị Điền Chính Quốc nhìn như vậy, tim đập nhanh nhiệt độ như tăng lên. Hắn nhận bút, dựa theo những gì Điền Chính Quốc vừa nói, từng bước tính toán, ráp công thức cho ra đáp án.
"Đúng chưa?" Kim Thái Hanh nghiêng đầu hỏi.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, hơi thở dường như hòa vào nhau. Kim Thái Hanh vô thức nín thở.
Điền Chính Quốc cười đôi mắt cong cong, giơ ngón tay cái, nói: "Làm đúng rồi. Kim Thái Hanh, cậu giỏi lắm."
". . . Đương nhiên." Kim Thái Hanh không kìm nén được đắc ý, cúi đầu nhìn câu hỏi điện tích kia. Thật ra hắn biết, Điền Chính Quốc giảng đề cho Lâm Khả không giống như giảng đề cho hắn. Chỉ có một câu hỏi này, bọn họ đã ngâm hơn nửa tiếng.
Những người khác trong lớp hỏi đề, Điền Chính Quốc giảng rất nhanh, đôi lúc còn hỏi hiểu chưa.
Nhưng Điền Chính Quốc không hỏi hắn như vậy.
"Điền Chính Quốc."
"Ừm?" Điền Chính Quốc tự nhiên cầm lấy bút trong tay Kim Thái Hanh, dưới câu hỏi đó, viết ra một câu hỏi tương tự.
Nhìn từ góc độ của Kim Thái Hanh, khuôn mặt nghiêng của Điền Chính Quốc dưới ánh sáng, xương hàm rất đẹp, có chút góc cạnh khí khái hào hùng của con trai nhưng xương mày lại rất tinh xảo, lông mi dài, môi mỏng màu đỏ xinh đẹp.
Đang tập trung viết cái gì đó.
Đột nhiên Kim Thái Hanh không muốn nói cảm ơn nữa, hắn cảm thấy cảm ơn có hơi 'đơn giản'.
"Cậu thử câu này xem." Điền Chính Quốc nhét bút vào tay Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh có chút bối rối cúi đầu, trong đầu vẫn là bộ dáng vừa rồi của Điền Chính Quốc, nhưng hắn đè ép những ý nghĩ lộn xộn này, tập trung vào đề cùng dạng, bắt đầu tính toán từng bước.
"Đúng chưa?" Kim Thái Hanh hỏi vậy nhưng thật ra có chút khẳng định.
Điền Chính Quốc nghiêng đầu, một tay chống cằm nhìn Kim Thái Hanh, "Ừ. Đúng rồi."
Kim Thái Hanh lại cảm thấy nhiệt độ cơ thể tăng lên, ánh mắt cũng không biết đặt ở đâu. Sau một lúc, hắn nói: "Điền Chính Quốc, cậu đừng dùng ánh mắt này để nhìn những người khác hỏi đề cậu nữa."
"Ánh mắt gì?" Điền Chính Quốc 'mờ mịt' mở to hai mắt, có chút tò mò muốn biết.
Nhịp tim Kim Thái Hanh cũng chậm lại, tầm mắt từ hai mắt Điền Chính Quốc, từ từ, không tự chủ được chuyển xuống môi Điền Chính Quốc ——
Một chiếc giường nhỏ, rèm giường nửa kéo, không khí lưu động, có mùi hương sữa tắm của Điền Chính Quốc, mùi quýt nhàn nhạt.
Làm cho người ta nhịn không được muốn nếm thử ——
'Tách'!
Ký túc xá chìm trong bóng tối.
"Vãi, đang thời điểm mấu chốt thì tắt đèn." Chu Hiện ở vị trí ban công gần cửa sổ mắng chửi thô tục, bởi vì cậu ta mới phát hiện điện thoại di động không sạc đầy, điện thoại di động nhắc nhở còn 20% pin, nhất định là mới vừa rồi đánh quá kích động, cáp sạc rút lỏng. "Mẹ nó, ông đây giết chết bọn mày."
Trong một trận chiến khốc liệt.
Giường Điền Chính Quốc gần cửa.
Bầu không khí gì đó cũng mất rồi. Điền Chính Quốc nín cười, đôi mắt vẫn sáng lấp lánh, nói: "Tắt đèn rồi."
"Ừm." Kim Thái Hanh ẩn thân trong bóng tối, thở phào nhẹ nhõm, buông bút xuống, nói: "Tôi về ký túc xá đây."
Điền Chính Quốc ừ một tiếng.
Kim Thái Hanh ngồi dậy, vội vã mang dép lê, đang muốn nhanh chóng rời đi thì Điền Chính Quốc gọi lại.
"Sách của cậu, còn có bút nữa này."
Kim Thái Hanh nhận lấy, ra khỏi ký túc xá Điền Chính Quốc. Cách một cánh cửa, một bàn tay trống không ra sức chà xát lỗ tai và hai má.
Dưới ánh sáng le lói trên hành lang, có thể nhìn thấy đường đường là trùm trường lại đỏ bừng từ mặt đến cổ.
Trương Gia Kỳ ngồi trên giường đang buồn bực, nhắn tin cho anh Hanh mới phát hiện anh Hanh không cầm điện thoại. Cái gì vậy trời? Tắt đèn rồi.
Sau đó, nghe thấy tiếng cửa phòng bị đẩy ra.
"Anh Hanh anh về rồi hả? Em tưởng anh đi chơi game rồi." Trương Gia Kỳ đang nói thì nhìn thấy anh Hanh vứt thứ gì đó lên bàn, sau đó đi tắm.
?
Không phải đã tắm rồi à? Với lại bị cúp điện, tất cả đều là nước lạnh, không có nước nóng. Nhưng Trương Gia Kỳ còn chưa kịp hỏi, cửa phòng tắm đã đóng sầm lại.
Có gì đó kỳ quặc.
Trương Gia Kỳ suy nghĩ một chút, gửi tin nhắn cho Chu Hiện: [Ê mày, anh Hanh vừa mới đến ký túc xá của mày à?]
Nhưng Chu Hiện đang chơi game, không có hồi âm. Chờ Chu Hiện đánh xong, điện thoại di động không còn nhiều pin lắm, trả lời tin nhắn cho Trương Gia Kỳ thì lãng phí điện, không có lời, có chuyện gì thì ngày mai nói.
Thế là không quan tâm.
Kim Thái Hanh tắm nước lạnh, cả người tỉnh táo rất nhiều, tìm lại trạng thái thoải mái. Vừa rồi ở trên giường Điền Chính Quốc, hắn vô cùng kỳ quái, còn mặt đỏ tim run giống như con gái, một chút cũng không giống đàn ông.
Không phải hắn.
Bây giờ mới là hắn.
Kim Thái Hanh để tóc nhỏ giọt tí tách trở về giường. Trương Gia Kỳ vừa mới mở miệng nói "anh" đã bị Kim Thái Hanh không khách khí nói móc lại, "Mau ngủ đi, đêm hôm khuya khoắt nói gì mà nhiều thế."
"Ồ." Trương Gia Kỳ: . . . Em mới nói một từ.
Nhưng cậu ta không dám nhùng nhằng, tâm trạng anh Hanh không tốt sao? Chẳng lẽ cậu ta nghĩ sai rồi, không đến ký túc xá Điền Chính Quốc? Bằng không từ ký túc xá Điền Chính Quốc trở về làm sao có thể nổ như vậy?
Vị trí giường Kim Thái Hanh cũng giống như Điền Chính Quốc, tất cả đều cạnh cửa ra vào, cách nhà vệ sinh ban công xa nhất. Giường rất gọn gàng và sạch sẽ, bộ khăn trải giường sọc xám, trên bàn học trơ trụi, ném một cuốn sách vật lý, một cây bút, vừa nhìn là biết không học tập trong ký túc xá.
Cũng không có rèm cửa.
Kim Thái Hanh vơ loạn lấy khăn khô lau tóc, không nhỏ giọt nữa bèn ném sang một bên, lên giường nhắm mắt lại, bắt đầu ngủ.
Không thể ngủ được.
Vừa nhắm mắt lại, trong đầu đều là Điền Chính Quốc.
Kim Thái Hanh mở mắt ra, một chút mệt mỏi cũng không có, ngược lại tràn đầy năng lượng. Hắn mặc áo khoác, mang giày thể thao. Trương Gia Kỳ nghe thấy tiếng động bên kia, thử mở miệng thăm dò, "Anh Hanh, làm gì vậy?"
Đáp lại Trương Gia Kỳ là tiếng đóng cửa.
Kim Thái Hanh đi chạy bộ.
Hắn chạy vòng quanh sân tập, một vòng lại một vòng. Một tiếng sau, Kim Thái Hanh đầy mồ hôi trở về ký túc xá. Lúc nãy tắm nước lạnh đã phí công, Kim Thái Hanh lại đi tắm nước lạnh, cảm thấy lần này hẳn là mình có thể ngủ, sẽ không vừa nhắm mắt lại là nghĩ đông nghĩ tây, nhiệt độ cơ thể tăng lên, tim đập nhanh, sẽ không nhăn nhó nữa.
Thật vậy.
Lăn qua lăn lại như vậy đã gần một giờ sáng, Kim Thái Hanh vận động xong một thân mồ hôi, làn da đều bốc hơi nóng rồi lại tắm nước lạnh, một lạnh một nóng nằm ở trên giường giống như hơi lạnh và hơi nóng có thể toát ra đụng vào nhau.
Nhưng cơ thể rất mệt mỏi, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Kim Thái Hanh có một giấc mơ. Điều này cũng không có gì to tát. Đôi khi hắn cũng mơ, ký ức khi còn bé, ký ức khi mẹ qua đời, còn có những gì không xảy ra trong thực tế, nhưng đều là xấu, là ác mộng.
Có rất ít giấc mơ như ngày hôm nay.
Giấc mơ đầy màu sắc, rất vui vẻ, nhưng không có nội dung cụ thể. Ở khắp mọi nơi đều có một lớp lụa mỏng, có mèo con làm nũng với hắn, có bóng, có tiếng mèo kêu khẽ, dần dần trở thành một âm thanh vừa quen thuộc lại xa lạ.
Giống như một sự cám dỗ.
Gọi tên hắn.
Kim Thái Hanh.
Cách tấm màn mỏng, con mèo chơi bóng phía sau dường như biến thành con người. Kim Thái Hanh muốn tìm hiểu đến cuối cùng, nhưng từ đầu đến cuối không thể vạch trần, không nhìn thấy. Mèo con lại cào hắn, làm nũng cọ cọ với hắn.
Kim Thái Hanh cảm thấy rất thoải mái, trong lòng ngứa ngáy. . . .
Một giấc ngủ này cơ thể vừa mệt mỏi vừa thoải mái. Buổi sáng khi tỉnh lại, Kim Thái Hanh vẫn còn nhớ lại giấc mộng lộn xộn kia. Hắn chưa từng mơ thấy loại giấc mơ này, có chút dư vị, sau đó cảm giác được có gì đó không ổn.
Kim Thái Hanh nhíu mày, vạch chăn ra, xác định sự thật.
Hắn mơ cái gì đó trong giấc mơ.
Đờ mờ.
Cũng không phải là học sinh cấp 2, vậy mà còn có thể —
Đờ mờ.
Kim Thái Hanh không muốn nhớ lại giấc mơ, đen mặt đi ra ban công, vốn là muốn vứt quần lót, nhưng suy nghĩ một chút lại tự tay giặt.
Trương Gia Kỳ tỉnh lại liền thấy anh Hanh đang giặt quần áo? ? ?
Cậu ta kinh hãi lập tức tỉnh ngủ, nhưng nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh Hanh, nhất thời thông minh vẫn im lặng không hỏi nhiều, lặng lẽ làm việc của mình, coi mình là một người trong suốt.
–
"Hôm nay căng tin có bánh quẩy, có ăn không?"
Kim Thái Hanh gửi thoại QQ. Điền Chính Quốc mở ra nghe thấy giọng nói bên kia có chút khàn khàn, nói: "Ăn! Cậu đợi tôi cùng nhau xuống lầu, tôi sắp xong rồi."
"Ừ, tôi đợi cậu ở đầu cầu thang."
Hai người hẹn xong.
Điền Chính Quốc đeo cặp sách, ra khỏi cửa ký túc xá đã nhìn thấy Kim Thái Hanh cũng đi ra, cười chào hỏi, "Chào buổi sáng." Vừa đến gần, mới phát hiện sắc mặt Kim Thái Hanh là lạ.
"Có phải tối hôm qua cậu ngủ không ngon không?"
Kim Thái Hanh nghiêng đầu, ra vẻ tự nhiên lạnh lùng nói: "Vẫn ổn." Không thể nào bị phát hiện chứ? Cái thứ kia sáng sớm nay đã xử lý sạch sẽ, mặt cũng không đen, tự nhiên nhất có thể.
"Giọng nói cũng không đúng." Điền Chính Quốc nói: "Tôi vừa nghe đã nghe ra giọng của cậu có chút khàn, sắc mặt bây giờ cũng không tốt lắm, có phải bị cảm lạnh không?"
Kim Thái Hanh thở phào nhẹ nhõm, cái này à, hắn còn tưởng Điền Chính Quốc nhìn ra cái gì.
"Không có." Ngữ khí Kim Thái Hanh rất thoải mái, còn một tay nhận lấy túi xách của Điền Chính Quốc, sải bước xuống lầu, nói: "Cơ thể tôi rất tốt, chưa từng bị bệnh."
Điền Chính Quốc cảm thấy Kim Thái Hanh hôm nay có chút mất tự nhiên. Vừa rồi cậu nói bị bệnh hắn còn thở phào nhẹ nhõm, nhất định là có chuyện khác giấu diếm cậu.
"Vậy là tốt rồi." Điền Chính Quốc ngoài miệng nói vậy rồi đuổi theo.
Căng tin trường học không phải ngày nào cũng có bánh quẩy. Bây giờ bánh quẩy vàng mềm, cho dù ngâm vào sữa đậu nành hoặc ngâm súp cay đều vô cùng tuyệt vời, Điền Chính Quốc thích ăn bánh cuốn miền Nam, bánh trẻo hấp, xíu mại, cũng thích loại bánh này của miền Bắc.
"Kim Thái Hanh, cậu uống sữa đậu nành đi." Điền Chính Quốc nghĩ đến giọng nói khàn khàn sáng nay của Kim Thái Hanh, đề nghị Kim Thái Hanh uống chút đồ nóng.
Kim Thái Hanh nhìn thấy sữa đậu nành, liên tưởng đến màu trắng sáng nay——
"Không cần." Nhớ đến lại không ăn được nữa.
Điền Chính Quốc khoa tay múa chân làm động tác ok. Thật sự kỳ quái, loại chuyện nhỏ nhặt như buổi sáng ăn gì này Kim Thái Hanh thế mà lại từ chối cậu, sau đó Điền Chính Quốc tự mình mua một ly sữa đậu nành.
Sữa đậu nành của trường ép rất thơm. Điền Chính Quốc không thích thêm đường, ngâm từng miếng từng miếng bánh quẩy rồi gặm từng miếng một. Có bánh quẩy mềm nhũn, còn có mùi thơm của sữa đậu nành, ăn một miếng, tuyệt vời!
Kim Thái Hanh đột nhiên đứng lên, "Tôi đi mua sữa đậu nành."
Không đợi Điền Chính Quốc nói chuyện, hắn lập tức phóng đi mua sữa đậu nành. Sau lưng Điền Chính Quốc, Kim Thái Hanh nắm chặt nắm đấm.
Kim Thái Hanh, mẹ nó mày bình thường một chút cho ông đây, đầu óc đừng có đầy phế liệu nữa! !
Vừa rồi mày đang nghĩ gì đó!!
Mày đây là vũ nhục Điền Chính Quốc! !
Tác giả có lời muốn nói:
Kim Thái Hanh nắm chặt nắm đấm, tự đấm chính mình, tự cảnh cáo: Mày bình thường lại đi!!! Lấy hết mấy thứ trong đầu ra đi!! Không cho phép nghĩ Điền Chính Quốc như thế. Điền Chính Quốc tốt như vậy, mày cũng không thể vũ nhục cậu ấy như thế!!!
Điền Chính Quốc: Ồ ~~ hóa ra là vậy
Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top