WatTruyen.Top

[MarJames] 𝕱𝖊𝖆𝖘𝖙.

𝕱𝖊𝖆𝖘𝖙

angelica_chaos

giữa khu ngoại ô london mù sương, tòa dinh thự của dòng họ chao nằm chiễm chệ ở vị trí ít người lui tới, nơi thận chí ánh ban mai cũng lười ghé thăm. những hàng cây xanh của khu rừng già và làn sương đã giấu đi nơi trú ngụ của bầy dơi. cái hang sâu hoắm mà bất kì kẻ dại dột nào bước vào cũng không có cơ hội rời đi. bởi bên trong chỉ có bóng tối vĩnh cữu và những con dơi bên trong chẳng hề thích có khách không mời ghé thăm

những cơn mưa lất phất dường như kéo dài vô tận ở dinh thự này. như một khúc ca oán than của lũ yêu ma, mang vẻ êm đềm nhưng bản chất lại đang chực chờ con mồi.

hôm nay thiếu gia của lũ dơi đi săn, lũ dơi đang trông chờ xem hôm nay chiến lợi phẩm mà cậu chủ của chúng nó mang về sẽ là gì. nhưng thay vì một con nai hay lợn rừng như tụi nó nghĩ, cậu chủ nhà chao lại quăng lên sàn một nhân loại. cái mùi máu huyết tươi rói, thơm lừng làm bụng của lũ dơi kêu réo không thôi. đã quá lâu kể từ lần cuối chùng được nếm máu người.

kẻ nằm nơi nền gạch lạnh đang thoi thóp và chỉ một chút nữa thôi, bữa tiệc sẽ bắt đầu. nhạc đã bật sẵn, bàn ăn cũng đã được dọn lên, chúng ta chỉ thiếu món chính.

vừa hay, có món thịt ngon tuyệt.

꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦

tiếc thay cho lũ dơi đói, cậu chủ không có ý định xẻ thịt con mồi này.

ít nhất không phải lúc này.

theo lệnh của cậu chủ, gã đàn ông kia được mang đến khu chăm sóc. đám dơi con vừa băng bó cho gã nhân loại vừa xuýt xoa. bởi dù là nhân loại tầm thường , con mồi mà cậu chủ mang về vẫn quá đỗi thu hút. gương mặt sắc nét, ngũ quan tinh xảo nhìn chẳng kém cạnh gì cậu chủ của chúng nó. dù nước da có tái đi vì mất máu thì sự tuấn mĩ của con mồi này là không thể phủ nhận. nhưng thứ nổi bật nhất là mái tóc của con mồi này, màu vàng óng ả như ánh nắng ban mai, thứ mà tụi nó chẳng còn dám mơ tưởng đến kể từ ngày trở thành giống loài hút mái.

mấy con dơi học việc được phân công việc trông chừng con mồi và phải báo cho cậu chủ nếu cái tên điển trai này tỉnh dậy.

꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦

cậu chủ của lũ dơi ngồi trong thư phòng, không khí ngập trong cái mùi sương mù và thoang thoảng nơi chóp mũi là máu tươi. khi nhìn những nhành hoa tàn lụi trong bình, có lẽ hôm nay sẽ không chán nản đến thế.

là alpha, james lại chẳng mặn nồng gì mấy với những nàng omega thơm ngọt. đừng hiểu lầm, james chao là một tên đàn ông đích thực. chỉ là sống quá lâu, suốt mấy thập trăm kỷ liền khiến ham muốn của anh với ái dục xác thịt dần mục ruỗng. thứ còn neo lại thân xác này là cơn đói, một cơn đói vẫn luôn âm ỉ.

anh liếm môi, cảm nhận chút vị máu nhạt nhòa còn lại trên đầu lưỡi. đương nhiên, trước khi mang con mồi về thì phải thử xem nó có "đạt tiêu chuẩn" hay không chứ. cậu chủ nhà họ chao nổi tiếng kén chọn mà. và thật may mắn làm sao, hôm nay anh tóm được một con mồi béo bở. với loài sống bằng máu như james thì phải xếp hạng thứ máu này vào hàng hảo hạng. máu tanh mang theo mùi da thịt, ngọt nhẹ và mang theo chút nồng, cháy xém. hệt như gì nhỉ? cảm giác cháy nhẹ ấy. đúng rồi, giống mùi ánh nắng. thứ mà james chao luôn thèm khát.

chẳng phải anh không thể xuất hiện dưới ánh nắng. chỉ là lẩn trốn trong bống tôi mãi rồi quen, anh đã quên mất cảm giác được nắng mai đặt nụ hôn lên da.

ánh nến lập lòe, ngọn lửa đổ bóng lên vách tường vẽ ra những vệt sáng mờ ảo. bên ngoài cửa sổ sát đất vẫn là lớp sương lượn lờ, thấp thoáng lộ ra những khóm hoa, bụi cây mà anh chẳng màng xem tới. màn sương trắng xóa, lạnh lẽo đến mức nó rút đi tất thảy hơi ấm của tòa dinh thự.

mùa thu sắp kết thúc, những tán cây đã trụi lá. rồi chúng sẽ khoác lên mình lớp áo bông xốp của tuyết. james thích mùa đông vì ít nhất trong những ngày ngủ đông cơn đói sẽ thôi đeo bám lấy tâm trí đã mỏi mệt.

꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦

con mồi đã tỉnh khỏi cơn mê. con ngươi màu mật ong sẫm lại vì thiếu sáng, mang lại cảm giác trầm lặng hơn nhiều. khác với tượng tưởng, gã đàn ông này không có vẻ hoảng loạn của con mồi bị bắt sống, trái lại đôi mắt ấy tĩnh lặng như một cái hố sâu.

trừ đứa phải chạy đi thông báo cho cậu chủ thì đám dơi con tò mò còn lại lân la lại gần hỏi chuyện. may cho chúng là tên này có vẻ khá bình thường. biết tên thứ mình sắp ăn là chuyện bình thường mà nhỉ?

hắn tên là martin, martin edwards, nghe như tên của lũ ma cà rồng trên phim ảnh mà nhân loại thêu dệt nên, tụi dơi thấy thế. lũ dơi con chưa phân hóa, chẳng tài nào ngửi ra tên cao lều khều trước mắt là gì.

thế là tụi nó lôi nhau ra cá cược. đứa bảo là alpha, đứa lại nói là beta. đứa nào cũng đưa ra lý do chính đáng. nào là "cao to thế kia cơ mà" rồi "nhìn tầm thường, chẳng bằng một góc của cậu chủ" thế đấy. tụi nó cãi nhau trong khi cái gã martin kia ngồi trên giường mềm mại nhìn tụi nó trong im lặng.

cuộc tranh luận không tự kết thúc, nó bị dập tắt bởi tiếng đẩy cửa và mùi hương của cậu chủ ập vào. tiếng bước chân nhịp nhàng vang lên. kèm theo đó là hương hoa trà thanh khiết xen lẫn mùi máu thoảng.

james chao bước vào, tiến đến bên chiếc giường, nơi chiến lợi phẩm của anh đang ngồi. lũ dơi nhỏ tự biết điều mà lui đi, đứa cuối cùng biến mất với một tiếng cạch nhẹ.

hai ánh mắt nhìn nhau, đều sâu thẳm, tĩnh lặng. nhưng người phá vỡ mặt băng mỏng là james. anh cất bước, ngồi xuống chiếc ghế đối diện martin. ở khoảng cách gần thế này mùi nắng ấm pha lẫn với hương barreled cinnamon càng rõ hơn. chà, quế rất hợp với trà đấy.

một alpha, một enigma, mắt đối mắt.

martin dường như bị cuốn vào mê cung của những hoài nghi. nhất là khi bắt gặp lớp màu đỏ sẫm lấp loáng nơi đáy mắt người đối diện. gã rõ ràng nhận ra anh là alpha nhưng lại chẳng thể nhìn thấu bản chất thật. có một cảm giác âm ỉ nơi lòng ngực, là bất an hay là một thứ xúc cảm mà gã chưa từng biết tên?

mùi hương quanh quẩn nơi chóp mũi không mang tính công kích, nó thoáng qua và dễ chịu. giống hệt cái cách chủ nhân giới thiệu môi trường mới cho con thú cưng vừa mang về.

martin có thể nếm được mùi pheromone của anh. vị đầu tiên trên đầu lưỡi là vị trà hun khói, ngọt nhẹ. tiếp đến là vị cay nồng của rượu mạnh khiến người ta có chút dè chừng và một nốt tanh nồng rất nhẹ, vị của máu nhạt nhòa nhưng lại là lời cảnh báo. tầng pheromone phức tạp và chồng chất, nếu không phải có khứu giác trời ban của một enigma, martin cũng sẽ chẳng thể nhận ra được những cảnh báo không lời ẩn phía sau hương thơm đầy dụ dỗ đó.

tuy bận phân tích pheromone của james, con mồi vẫn không quên đánh giá vẻ ngoài của tên thợ săn. con người trước mắt này dường như chỉ có thể mô tả bằng hai từ vô thực. những mỹ từ bỗng trở nên thật nông cạn khi phải dùng để mô tả người đàn ông này, vốn từ của nhân loại không đủ để tâng bốc.

alpha đúng là giống loài vượt trội về mọi mặt nhưng đẹp đẽ đến mức này thì đây là lần đầu tiên martin được thấy. không có góc chết, có thể cân đối như tượng tạc. và chiếc áo sơ mi lủa cổ chữ v cắt xê táo bạo ấy cũng chỉ là vật trang trí cho một thứ vốn đã đẹp sẵn.

đương nhiên, james cũng đang đánh giá con mồi mà anh mang về, hay đúng hơn là thú cưng mới trong thời gian sắp tới. lâu lắm rồi anh mới có hứng thú thế này với nhân loại, còn là một cá thể đặc biệt.

"loại như cậu..hiếm thấy đấy"

một lời nhận xét nhẹ bẫng vang lên. giờ đây martin mới được nghe thấy giọng của kẻ đã mang thân xác đang thoi thóp của gã khỏi rừng sâu. thu lại ánh mắt chăm chú của mình, tên enigma khẽ gật đầu.

"tôi sẽ xem nó như một lời khen"

và không gian một lần nữa rơi vào yên lặng. chẳng biết trời đã đổ mưa từ bao giờ, những hạt nước nặng trĩu rơi xuống đất vang lên tiếng "lộp bộp". không một lời nói nhưng martin đã ngầm hiểu, gã đã rơi vào tay một thứ chẳng phải con người và cơ hội chạy trốn là số không tròn trĩnh.

꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦

lũ dơi tò mò lắm. vì chẳng mấy khi cậu chủ nuôi thú cưng. mà lần này lại là một tên nhân loại rất anh tuấn nữa chứ.

vốn james chao rất nhanh chán, không có thứ gì có thể khiến anh hứng thú quá lâu. ấy mà con thú cưng này được anh nuôi hẳn một tháng rồi cơ đấy?

martin, với tư cách mới là thú cưng của james, không quá hiếu kì về vị chủ nhân này. gã được hưởng thụ môi trường sống không tệ nếu không nói là tốt nhất chỉ sau cậu chủ. trừ việc nơi đây chẳng có lấy tia nắng nào và bầu trời luôn mưa thì mọi thứ đều rất tốt.

sống với alpha không tệ, nhất là khi đó là một alpha xinh đẹp. đôi khi gã bắt gặp bản thân nhìn chăm chăm vào phần gáy trắng ngần của chủ nhân, lòng dáy lên cơn đói kì lạ. răng nanh ngứa ngáy và liều thuốc chữa không gì khác là da thịt nõn nà trước mắt.

tạo vật xinh đẹp đến nhường này, tưởng chừng xa vời nhưng lại gần ngay trong tầm với. chỉ cần một chút thôi, gã sẽ được nếm thử món chính của bàn tiệc.

꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦

đương nhiên, mọi vật nuôi đều có mục đích của nó.

cạnh bên martin là lúc duy nhất anh cảm nhận được cái ấm áp của ánh nắng mà không cảm thấy da thịt mình cháy rụi. thế nên như một con cún lớn, martin lúc nào cũng đi bên cạnh anh.


và james cần ai đó để nhắc nhở anh rằng, anh vẫn là một sinh vật sống. một kẻ bầu bạn qua mùa đông này.

có lẽ năm nay james chao sẽ không ngủ đông để trốn khỏi cơn đói vĩnh hằng.

꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦

trên chiếc giường rộng lớn êm ái, martin ngửa cổ cảm nhận cơn đau nhói truyền đến khi răng nanh đâm sâu vào da thịt. đau đớn và tê dại, james hung hăng như muốn rút cạn máu con mồi. nhưng cánh tay đang ôm lấy cổ gã thì rất khác, những ngón tay thanh mãnh với những khớp xương rõ ràng mân mê nơi gáy, vuốt ve như thể mời gọi. da thịt trần trụi dính chặt vào nhau, cọ xát đầy mê hoặc.

lưỡi mềm ấm nóng cũng không chịu yên vị mà liếm láp, càng khiến ngọn lửa trong lòng martin cháy rực.

vị máu tanh ngọt ngập trong khoang miệng, james như được tắm táp trong bể máu hảo hạng. chưa bao giờ anh say đến thế, hơi ấm cùng mùi của nắng hòa vào sự tanh tưởi lấp đầy buồng phổi. hơi thở gấp gáp, nóng hực phả vào cổ martin, khiến gã trai rùng mình.

bàn tay to lớn của gã một đặt lên tấm lưng trần, vuốt ve như đang vỗ về. tay còn lại siết chặt lấy eo nhỏ thon thả. thật chẳng hiểu nổi, tại sao một alpha lại có một cái eo nhỏ nhắn đến thế cơ chứ. gã vừa nghĩ ngón cái vừa cô thức miết nhẹ làn da lạnh lẽo.

james dừng lại khi đã ăn no. nhìn cái cổ chi chít vết cắn, đẫm nước bọt của martin lại khiến lòng james dâng lên một cơn đói khác.

mục tiêu lần này vẫn là cổ gã nhưng thay vì một cú cắn đau điếng, james lại dùng cái lưỡi mềm mại liếm láp lấy yết hầu của gã đàn ông. anh biết mình đang làm gì và không ngần ngại đưa mọi thứ đi xa hơn.

alpha dù có mạnh mẽ, xuất chúng hay tài năng đến đâu, đứng trước một enigma thì tất cả những thứ ấy đều sẽ trở nên vô nghĩa nếu cái gáy của chúng không được bảo vệ.

martin nuốt nước bọt, dùng cả hai tay tóm chặt lấy eo của cậu chủ.

"có được cắn không?"

gã thấp giọng hỏi, như con thú e dè nhìn sắc mặt chủ nhân trước khi bày trò. và may mắn thay cho nó, cậu chủ đã gật đầu. martin không vội, gã biết cả hai còn rất nhiều thời gian. bởi một bữa tiệc hoàn hảo là một bữa tiệc được chuẩn bị kỹ lưỡng.

james quay lưng lại với gã, để lộ cái gáy trắng ngần yếu đuối. đặt một nụ hôn đầy thành kính lên đó, tham lam hít lấy thứ hương thơm đã cướp mất linh hồn gã.

những tiếng rít khẽ, âm thanh da thịt chạm nhau vang lên. trong cơn mê loạn của tình ái, james đã cắn chặt lấy cánh tay đang kìm kẹp cần cổ mình của gã rồi không thèm khựng lại khi dùng lực xé toạc một mảng thịt. máu tươi đỏ thẫm chảy như dòng suối ngọt lành. thấm đẫm ga giường lụa là trắng tinh, vẽ lên những đóa hoa của dục vọng.

những gì còn lại trong tâm trí anh là sự đói khát kéo dài hàng thập kỷ mà giờ đây đang được thỏa mãn. james vội vã nuốt trọn miếng thịt còn nóng ấy và rên rỉ đầy sung sướng.

martin, kẻ vừa bị "xẻ thịt" lại chẳng hề tỏ vẻ sợ hãi hay đau đớn. trái lại một nụ cười méo mó hiện lên trên gương mặt tựa hiện thân của ban mai ấm áp. tóm lấy cổ của bạn tình, gã thô bạo siết chặt tay.

"có ngon không, cậu chủ?"

đáp lại gã là tiếng nấc nghẹn ngọt ngào.

một bên là cơn đói đã tồn tại từ lâu, một bên là cơn đói mà chủ nhân nó không hề biết nó tồn tại. không có bài xích. chỉ có hai kẻ điên loạn hòa làm một.

martin muốn cắn, muốn xé toạc lớp ngoài xinh đẹp của james. gã muốn thấy dáng vẻ trần tục nhất, bẩn thỉu nhất của sinh vật hoàn hảo này. nhưng là một con chó ngoan, gã không cho phép bản thân làm thế. nhất là khi gã chưa hỏi ý cậu chủ.

nhìn cái cách mà cậu chủ của gã lắc lư cặp mông căng mẩy đầy dâm đãng, gã tát mạnh lên một bên mông mềm, để lại dấu tay đỏ bừng. james rít lên, cả người đổ gục xuống tấm nệm.

"cậu chủ sao lại rên như đĩ non thế này? thít chặt quá đấy..."

gã nắm lấy mái tóc óng ả lúc nào cũng được chăm sóc kỹ càng của anh, giật mạnh về sau ép anh phải ngửa cổ chỉ để thì thầm vào tai anh mấy lời thô tục.

"cậu chủ có thích không? con chó này làm cậu hài lòng chứ?"

đôi mắt vốn luôn điềm tĩnh, phẳng lặng như mặt hồ nay lại bị lớp sương mờ của khoái cảm che lấp. gương mặt đẫm nước mắt và bờ môi căng mọng mở hé, để lộ cái lưỡi nhỏ đang hơi thè ra.

lần đầu tiên trong đời, james chao bị áp chế và đối xử như một kẻ thấp kém. thế nhưng anh không tức giận cũng không nhục nhã. những gì đang cháy nơi lồng ngực là sự thỏa mãn cùng khát khao nhiều hơn.

"..ư....t-thích lắm..chó ngoan...."

một lời khen ngợi cho con thú cưng đang làm loạn. rồi một ngày anh sẽ hối hận vì hôm nay đã cho con vật nuôi vượt phép thế này. nhưng đó là chuyện của sau này, còn bây giờ tất cả những gì james có thể nghĩ đến là được lấp đầy.

꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦

món chính cuối cùng cũng đã nấu xong. bàn tiệc đã hoàn thành. cậu chủ ngồi ở ghế chủ tọa, chậm rãi thưởng thức ly đồ uống đỏ sẫm. dưới chân là con thú cưng trung thành bận bịu phục vụ.

xin mời nhập tiệc.

Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top