Chap 13
Chiếc dép lê bỏ nhà ra đi còn chưa tìm được.
Jung Ah xoay người định đi lên lầu, sau khi bước được hai bậc, cô cảnh giác nhớ tới điều gì đó, vịn vào lan can cầu thang lặng lẽ quay đầu lại...
Dưới bậc thang dài, Taehyung dựa người vào cạnh tường không nói gì.
Hàng lông mi đen dày ôm lấy đuôi mắt lạnh lùng sâu thẳm của anh, bóng râm che mất một nửa con mắt. Taehyung cho tay vào túi, cứ thế nhìn cô, uể oải ẩn giấu cảm xúc khiến người ta không nhìn ra.
Trong lòng Jung Ah nổi lên chút bất an, cô lên tiếng thăm dò: "Chắc chúng ta có chung một nhận thức đúng không?"
"Ví dụ như?"
"Ví dụ như. Không cho bất cứ bạn học nào trong trường biết tôi ở nhà cậu?"
Yên tĩnh qua đi.
Người đứng nghiêng dưới lầu khẽ mỉm cười nói: "Tôi cứ tưởng cậu ước gì bọn họ biết ấy chứ."
"?"
"?"
Mượn mỗi cái áo sơ mi đã có người muốn xử cô, nếu biết họ ở chung một nhà thì chẳng phải sẽ chôn sống cô luôn sao?
Thay đổi cách thức làm mình không thoải mái, cô đâu bị tâm thần?
Trước khi cô nói ra miệng, dì Choi cầm máy tính bảng đi tới chân cầu thang, đứng bên cạnh Taehyung.
Xoay hình ảnh bên ngoài sân biệt thự trên màn hình về phía Taehyung.
Taehyung liếc mắt một cái, độ cong khoé môi dần biến mất, chẳng mấy chốc anh lại đảo mắt một lần nữa: "Dong Ju, Geon U,... Đều là bạn cùng lớp, cậu không muốn gặp một lần à?"
"?"
Lúc này đang là giữa trưa, ánh nắng tươi sáng chiếu từ ngoài cửa sổ vào, Jung Ah đứng ở trên cao cũng thấy được rõ ràng.
Taehyung hơi ngước mắt, dưới sự trêu chọc nào đó, nụ cười lại trở nên rõ ràng hơn.
Góc cạnh từ cằm tới xương gò má rất sắc nét và mạnh mẽ, hiếm khi thấy anh cười, cả khuôn mặt tuấn tú như được bao phủ bởi tia sáng và bóng tối. Nhưng vẫn không thể che giấu được đôi mắt đen nhánh kia.
Cho tới hôm nay cô mới phát hiện anh có một đôi mắt đào hoa trời sinh, chỉ là ngày bình thường hờ hững lạnh nhạt, độ cong của đuôi mắt không hề lộ ra. Lúc này bị ý cười chiếm lấy, sự chế giễu hờ hững kia gần như chảy ra từ đuôi mắt.
Jung Ah vô thức né tránh đôi mắt với ý cười có tính trả thù kia.
Dì Choi ngạc nhiên: "Ngoài cửa cũng là bạn học của Jung Ah sao? Đúng là trùng hợp, thế thì xuống ngồi với nhau đi."
"Không không ... Không, làm phiền dì rồi."
Thiếu nữ nắm chặt lan can, ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn sắp chọc ra vết nứt. Nhưng trước mặt người lớn ở dưới cầu thang, cô vẫn phải nặn ra một nụ cười ngoan ngoãn: "Dẫu sao cháu và Taehyung cũng học cùng một lớp, nếu các bạn học biết cháu ở đây cũng không hay lắm. Nhờ dì giấu giúp cháu."
"Thế sao, cũng được." Dì Choi gật đầu, xoay người đi đón khách.
Nụ cười trên mặt thiếu nữ biến mất chỉ trong một giây, cô nói với Taehyung đang đứng ở dưới đầu dưới của cầu thang: "Điều kiện."
"Cái gì?"
"Ra điều kiện đi, phải thế nào cậu mới bằng lòng giấu diếm giúp tôi?"
"..."
Taehyung im lặng nghiêng đầu, lọn tóc bay bay lướt qua đáy mắt đen nhánh của anh.
Jung Ah xem như là sự tức giận không rõ ràng.
Chỉ là một giây sau, cô lại nghe thấy người con trai ở dưới chân cầu thang bật cười, người kia cúi đầu, tựa như thả lỏng cảm xúc của mình, chậm rãi nắn bóp phía sau cổ.
"Hồ ly."
"?"
Jung Ah nhíu mày: "Cậu mới hồ ly đấy."
Hình như Jung Ah không nghe thấy, giọng của anh vốn đã trầm hơn so với bạn đồng trang lứa, giờ phút này bị ý cười ảnh hưởng càng trở nên khàn hơn.
"Có phải cậu cũng giống như Kim Tae Joon, cảm thấy mọi thứ trên đời này có thể lấy ra lợi dụng hay bàn điều kiện không?"
Jung Ah hơi luống cuống.
Dì Choi đã đi mở cửa, không biết lúc nào sẽ trở về.
Thiếu nữ trên bậc thang hơi bối rối, vô ý thức cắn môi dưới, nhỏ giọng thúc giục: "Cậu nói đi, có hay không?"
"... Được."
Taehyung ngoái đầu nhìn: "Cái gì cũng được?"
"?"
"Két két."
Tiếng cổng biệt thử mở ra truyền tới.
Jung Ah không do dự được nữa, nhanh chóng gật đầu.
Taehyung ngước đôi mắt đen như mực lên, im lặng nhìn cô mấy giây: "Cứ nợ trước đi."
"..."
Vẻ nhanh nhạy và bất an lướt qua mặt Jung Ah.
"Taehyung, thiếu gia. Haiz, cậu ở đâu rồi?"
Giọng của Dong Ju càng lúc càng gần, Taehyung xoay người.
Đợi anh quay lại, trong tầm mắt chỉ thấy cảnh thiếu nữ dứt khoát cởi nốt chiếc dép lê còn lại ra, đôi chân trần nhỏ nhắn trắng nõn vội vàng trốn lên tầng 2.
Đúng là con hồ ly hoang dã.
Taehyung khẽ híp mắt nhìn về cầu thang vắng vẻ, nơi bóng dáng kia chạy trốn.
Tới tận khi Dong Ju thấy anh qua bình phong, đi vòng tới hỏi với vẻ khó hiểu: "Taehyung, cậu đứng ở chỗ này nhìn gì đấy? Lại còn tập trung như vậy, tớ gọi mà cậu cũng không nghe thấy."
"... Nghe thấy rồi."
Taehyung nghiêng người sang, trước khi Dong Ju đi tới bậc cầu thang, anh tiện tay túm người trở về: "Là do cậu gọi quá mất mặt, không muốn để ý tới cậu."
"Taehyung, cậu thay đổi rồi, kỳ trước cậu không hề ghét bỏ tớ như thế này."
"..."
Bước xuống bậc thang sau tấm bình phong, Taehyung hơi ngước mắt lên, nhìn Ju Ra mặc váy dài trắng đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách phía xa xa.
Chân dài đang gập đầu gối đột nhiên dừng lại.
Thấy Taehyung liếc nhìn ghế sa lon, Dong Ju lập tức tâm tình phức tạp, kìm nén sự ghen tức cười nói: "Thế nào Taehyung? Tớ nói rồi mà, Ju Ra xinh đẹp đúng không? Trong trường học của chúng ta, tuyệt đối chưa từng thấy ai mặc váy trắng giống tiên nữ hơn cậu ấy."
"Từng thấy rồi." Taehyung đột nhiên lên tiếng.
"Hả?"
Dong Ju gấp gáp khựng lại, suýt nữa bị sặc nước bọt của chính mình: "Từng thấy cái gì?"
Ở vị trí tương tự trên chiếc ghế sofa này.
Tóc dài đen nhánh xõa tới eo, váy dài trắng như tuyết, bàn chân trắng nõn giẫm trên thảm nhung màu đen tuyền.
"...."
Taehyung cụp mắt, cho tay vào túi áo.
Viên đá tròn màu đen được anh lấy ra rồi kẹp ở giữa những ngón tay. Anh kìm nén sự bồn chồn khó hiểu này, xoay chuyển từ chậm tới nhanh.
"Không có gì." Người kia đi xuống bậc thang, tiến vào phòng khách.
Dì Choi đặt trà bánh, hoa quả và đồ uống lên bàn trà.
Dong Ju và Geon U nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng lại nói đùa với Ju Ra mấy câu, cô ta cũng sẽ phối hợp cười cười, chỉ là phần lớn thời gian đều chú ý tới người đang ngồi một mình trên chiếc ghế sofa bên kia.
Chỉ tiếc bên kia đã được ngăn bằng 'tường đồng vách sắt'.
Hoặc là một khối băng.
Vị đại thiếu gia nào đó ngoài thỉnh thoảng ứng phó vài câu thì phần lớn thời gian đều hững hờ xuất thần, hoặc là liếc mắt về phía cầu thang vắng vẻ nào đó.
Có mấy lần, Ju Ra gợi chuyện với anh nhưng đều bị đối đáp một cách qua loa.
Trong toàn bộ quá trình, Dong Ju nhìn chằm chằm vào Ju Ra, cuối cùng thấy biểu cảm của cô ta không được tự nhiên, đau lòng cúi thấp đầu, cậu ta không nhịn được nữa.
"Taehyung?"
Người ngồi trên ghế sofa bị gọi tên, lười biếng ngước mắt lên: "Hửm?"
"Hôm nay cậu không được tập trung cho lắm, từ khi bọn tớ đến đã như vậy." Dong Ju vươn cổ ra hiệu về phía chân cầu thang: "Lúc cậu đứng ở chỗ kia, hình như tớ có nghe cậu nói chuyện với người nào đó, nhưng lúc vào lại không thấy ai, chẳng khác nào ma."
Ju Ra nắm chặt lấy cạnh váy, căng thẳng nhìn về phía Taehyung đang ngồi một mình trên ghế sofa.
Phiến đá tròn lăn quanh xương ngón tay rồi lướt vào lòng bàn tay.
Taehyung không thèm để ý: "Cậu nghe nhầm rồi."
"Thật sao? Taehyung, không phải cậu chơi trò kim ốc tàng kiều với bọn tớ đấy chứ?"
"...."
Bộp.
Phiến đá tròn rơi từ trên ngón tay xuống tấm thảm.
Phòng khách trở nên im lặng trong nháy mắt.
"Thật, thật sự giấu người à?"
Taehyung hoàn hồn, bật cười: "Lỡ tay thôi."
"Cái gì! Taehyung, cậu đừng lừa phỉnh tớ, cậu chơi phiến đá kia mấy năm rồi, đã bao giờ trượt tay đâu?"
Taehyung coi như không nghe thấy, cúi người nhặt phiến đá tròn mỏng bị rơi xuống thảm lên, đưa tay đặt nó vào lòng bàn tay trắng như men.
"Được, vậy làm quen một chút, bạn gái của tôi."
Anh thản nhiên hất cằm về phiến đá trên bàn.
"..."
Taehyung không cho Dong Ju có cơ hội dài dòng, ngồi thẳng dậy: "Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì. Tớ còn chưa ăn cơm trưa, không có tâm trạng nghe cậu nói linh tinh."
"À thì chiều tối đám Ju Ra muốn tụ tập đi chơi nên muốn gọi cậu đi cùng." Dong Ju nhìn sang Ju Ra, đối diện với ánh mắt cảm ơn của đối phương.
Cậu ta ưỡn ngực: "Dù sao cuối tuần cậu cũng không có việc gì làm, dứt khoát..."
"Có việc."
"?"
Dong Ju và Geon U đồng thời nhìn về phía Du Liệt với ánh mắt "cậu thì có việc gì chứ?"
Taehyung nhặt phiến đá tròn lên, dùng ngón tay kẹp lấy rồi tuỳ ý lắc lắc: "Ở bên bạn gái."
"...?"
Dong Ju nặng nề nhìn về phía Geon U: "Nếu không phải tớ không dám cũng đánh không lại, thì đã xông lên liều mạng với cậu ta rồi."
Geon U nén cười, gây sự: "Taehyung, Dong Ju nói muốn liều mạng với cậu."
"Thật sao?"
Taehyung đang xuất thần nhưng vẫn phối hợp đáp lại.
Dong Ju trầm mặc.
Sau đó không xảy ra chuyện gì, cậu ta quay người đi về phía phòng vệ sinh cho khách dùng ở tầng 1: "Tôi đột nhiên muốn vào nhà vệ sinh, các cậu nói chuyện đi, các cậu nói chuyện đi."
Dưới sự chế giễu không kiêng nể của Geon U,Dong Ju chạy vội về phía nhà vệ sinh.
Bên này, cậu ta vừa chạy mất dạng thì trước cửa biệt thự có động tĩnh.
Sau khi tiếng cửa chống trộm khép mở vang lên, lái xe của nhà họ Kim đổi giày ở cửa trước, sau đó bước nhanh tới.
Thấy Geon U và Ju Ra trong phòng khách, dường như lái xe hơi sửng sốt, chần chờ nhìn Taehyung: "Cậu chủ, có chuyện..."
Taehyung vừa ngước mắt.
"?"
Lái xe do dự một lúc, cuối cùng đi thẳng tới cạnh ghế sofa ngồi xuống, thì thầm vào tai anh: "Ban xoá đói giảm nghèo ở thị trấn nhà Jung Ah gọi điện tới. Cán bộ trong thôn của bọn họ muốn hỏi về tình hình học tập của Jung Ah."
"..."
Taehyung đưa tay khẽ xẹt qua xương lông mày.
Một giây trước khi anh mở miệng, phòng vệ sinh ở tầng 1 đột nhiên truyền ra tiếng kinh hô của Dong Ju.
Chỉ mấy giây sau.
Dong Ju mang theo thứ gì đó chạy ra, vừa chạy vừa hô: "Taehyung, cậu còn nói cậu không kim ốc tàng kiều? Ở đây có chứng cứ vô cùng xác thực này!"
Cậu ta gấp gáp dừng lại, Taehyung cũng thấy rất rõ ràng.
Một chiếc dép lê nữ màu trắng hồng, hình như còn chưa dài bằng một gang tay của anh, lẻ loi trơ trọi nằm trên tay Dong Ju.
Hồ ly nhỏ.
Thấy cậu ta nắm chặt nó trong tay, chẳng hiểu sao Taehyung lại đột nhiên cảm thấy bất an.
Anh đưa tay ra, đôi mắt híp lại, giọng nói cũng có thêm mấy phần lạnh lùng:
"... Đưa cho tôi."
Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top