WatTruyen.Top

𝓡𝓸𝓻𝓪𝓼𝓪 | Đối Đầu

𝕮𝖍𝖚𝖔𝖓𝖌 8

deconchocacvoiu

Quán bar tọa lạc trên tầng cao nhất của một khách sạn năm sao, nhìn thẳng ra toàn cảnh thành phố Seoul. Cửa kính trong suốt chạy dài từ sàn đến trần, phản chiếu những ánh sáng vàng kim dịu nhẹ từ những chùm đèn pha lê nhập khẩu treo lơ lửng như những dải sao rơi.

Khách đến đây đều thuộc tầng lớp tinh hoa; doanh nhân, nghệ sĩ, chính khách, hay những gương mặt quen thuộc trên các trang báo hạng nhất.

"Có vẻ nhìn em đang rất cô đơn." Từ xa một người phụ nữ mang váy nhung đỏ đi đến, trên tay là ly whiskey sẵn sàng phục kích các con mồi khi bị rơi vào tầm mắt.

"Em có muốn chị mời em một ly không?"

"Xin lỗi, tôi không có nhu cầu đến đâu để tìm người tâm sự, bầu bạn qua đem. Tôi đến đây chỉ để uống với bạn thôi."

Lee Dain thờ ơ trả lời, dửng dưng đón lấy ly và mocktail từ tay anh chàng bartender vừa đặt xuống.

"Đừng cứng nhất như vậy. Bạn em có ở đây, chắc là kiếm được người để bầu bạn rồi." Cô ta dặt ly rượu mình xuống bên cạnh ly mocktail của em.

"Nếu như cô muốn tìm đối tượng thì tôi không thích hợp cho lắm đâu."

"Chị có thể..."

Dain vẫn từ chối, đã là lần thứ ba có người làm phiền Lee tiểu thư khi tới bar. Một quán bar chỉ những người trong ngành mới tụ tập đủ thứ kinh doanh làm ăn và nhiều chuyện sai trái khác.

Rất nhiều người trong giới nghệ sĩ tới đây để giải thoả. Dain nhìn người phụ nữ trước mặt, em biết cô ta là ai là một diễn viên rất khó tiếng sau thành công của bộ phim mới ra mẳ cách đây không lâu.

Người phụ nữ váy nhung đỏ vẫn không chịu từ bỏ. Có lẽ ả đã quen với việc kẻ khác dễ dàng gục ngã trước sự quyến rũ của mình. Nhưng lần này, ả gặp phải một bức tường lạnh lẽo không tài nào xuyên thủng.

*Cạnh*

Kim Minra bước ra từ nhà vệ sinh.

Sau khi đi vệ sinh lúc trở về chỗ ngồi, nó vô tình bước ngang qua một nhóm nam thanh niên ngồi gần lối vào phòng nghỉ. Một chiếc váy lụa trắng xẻ đùi, làn da sáng bật dưới ánh đèn, mái tóc uốn nhẹ thả hờ hững sau vai, và đôi mắt ướt vô hại đặc trưng củ nó đủ khiến cả nhóm đàn ông kia tạm ngưng cuộc trò chuyện giữa chừng.

Một trong số họ buột miệng: "Ai thế nhỉ...?"

Một kẻ khác thì đã nhanh hơn, cầm ly rượu bước theo chân nó tới chỗ nó. Nó không quan tâm lắm, đi thẳng một mặt về chỗ Dain.

"Về rồi hả?"

"Chị làm quen bạn mới nhanh quá nhỉ?"

Minra ngồi vắt chéo chân, lắc nhẹ ly mocktail trên tay. Công nhận Lee Dain có sức hút với mấy chị gái lắm tiền nhỉ? Mà lạ ha, Enami tiểu thư thì lại chẳng xi nhê gì với Lee tiểu thư hết. Gu của nàng ấy chắc cũng là mấy bà chị ví dày?

"Em cũng vậy thôi." 

"Xin lỗi, bọn anh không thể không để ý khi em bước ngang qua. Có thể mời em một ly chứ?"

Một người con trai đi đến trên tay là ly rượu đỏ rực.

Minra liếc nhìn họ, không trả lời ngay. Nó đặt mocktail xuống, môi trái nhếp nhẹn lên.

Nó vương mắt lên nhìn, tuy đôi mắt ướt nhìn tưởng như sẽ khóc. Nhưng thứ họ thấy trong ánh mắt chưa dính chút gì bụi trần ấy chỉ một ánh nhìn, nhưng đủ khiến hai người đàn ông kia cảm nhận được ranh giới mình không nên bước qua.

"Xin lỗi, tôi khống nhận rượu từ người lạ."

Khi họ rời đi, Dain liếc sang, nhẹ giọng: "Em là nam châm thu hút rắc rối hả?"

Mặc kệ cô ta cứ sà nèo ngay bên cạnh Dain cứ uống. Đôi mắt không tụ chủ được mà đảo vòng quanh cả quán. Nó đã là một thói quen nhỏ của em từ lâu.

Ở góc khuất ánh sáng bên tay trái, một ảnh người hiện ra... Pharita!? Sao chị ấy nhìn say khước vậy, mặt mày đỏ bừng. Chị đi uống một mình? Nếu như người như Pharita đi tới quán bar một mình thế nào cũng thành đối tượng của những lão già, thiếu gia cậu ấm ở đây. Chằng khác nào tự đang dăn mồi cho lũ sói mặc vest.

Còn đang trong tình trạng quay cuồng với men cồn thì biết cái gì. Em phải qua bên đó đảm sự an toàn cho Pharita tiểu thư đã.

"Minra, Pharita chị ấy đúng không?"

"Này, em gái đi đâu vậy?" Cô ta nắm láy cánh của em lại.

"Phiền cô buông ra."

"Nhưng tôi vẫn chưa...

"Tôi không quan tâm." Em không dây dưa nữa, hất tay ả ra. Bỏ mặc ly rượu vừa mới đem ra mà tới chỗ chị.

"Pharita!"

"Dain? Em cũng bị gọi tới đây hả? Minra nữa nè, đông đủ nhỉ." Chị đỗ chai Vodka ra ly nhìn em hỏi chuyện.

"Chị uống bao nhiêu mà say dữ vậy?" Minra không kìm lòng được hỏi.

"Không sau đâu, dính nhiều cồn một chút là mặt chị đỏ vậy. Chứ say thì chưa tới mức đó đâu." Pharita thấy nó lo lắng liền trấn an.

"Em nhìn bồ em xem kìa." Chị chỉ tay lên bàn nơi có hai con người say mở mắt không ra: "Đằng đó mới càng quan tâm ấy."

Nghe nói thế Kim Minra đánh mắt sang, sự khó chịu không thể giấu.

Trên bàn rượu Jiyoung Park vẫn đang uống tuy người đã rất ể oải nhưng Y vẫn cố đưa cồn vào người.

Trên cái ghế da dài, có người khác, đang mằn sả lai ra đấy. Lấy cái áo khoác da màu đỏ che phần đùi lại. Còn tay thì đang che gương mặt bản thân. Bộ váy caro tối màu ôm sát phần thân trên, lộ bờ vai trần mảnh mai. Chiếc váy mang phong cách punk-goth nhẹ, với những đường sọc xanh rêu và vàng chồng lên nhau đầy ngẫu hứng. Phần eo được nhấn bằng chiếc thắt lưng da bản to, cài chặt, tôn lên vòng eo thon gọn. 

Mái tóc dài đen óng được uốn nhẹ đuôi, một phần xõa tự nhiên trên vai, phần còn lại cột ra đằng sau. Trong bar mà da người còn có thể phát sáng như đèn chùm pha lê thế rất dễ làm con mồi.

Asa, Jiyoung!?

"À, hai đứa này say bét nhè rồi đưa về hộ chị nha. Chị có hẹn với bạn rồi." Pharita rời đi để lại em và nó.

"Chị lo cho Asa đi Dain."

Gì cơ? nó vừa kêu em lo cho nàng à? Giờ là lúc thích hợp em đầu độc nàng đó nó không sợ em hạ sát tại hộp đêm.

À phải rồi. Crush của nó đang như con sâu rượu thế kia thì sao còn tâm trí lo chuyện khác được.

"Ê, còn tỉnh không vậy?" Em đi tới vỗ vỗ lên mặt chị ta. 

Em thấy nàng ngủ cũng ngon đấy. Nằm gọn ở trên cái ghế dài của họ luôn mà.

Chị ta không trả lời. Mặt vẫn quay về phía tường, tóc tai rũ rượ.

"Ngủ thật hả?" Em nghiêng đầu, ngó ngó: "Này, dậy đi, nằm đây lỡ có thằng nào tưởng xác vô chủ nó bế đi thì sao?"

Chị ta khẽ rên một tiếng, nhưng vẫn không mở mắt. Miệng lẩm bẩm gì đó.

Ừ thì em cũng không phải loại người độc ác gì. Em vòng tay ra eo nàng, tay còn lại đặt ở sâu điều, không cần nhiều sức bế chị ta lên một cách gọn ơ. Nhiều của Asa nhỏ xíu à, rất nhẹ, cảm giác như ngày ăn có một bát cơm.

"Ở nhà không ăn sao mà người không có tí thịt thế nào."

Em bắt đầu lôi cái điện thoại của nàng ra – password là, em không biết. Gương mặt thì giờ đang ngủ say y như cá nóc bị ướp đá, làm sao em dùng Face ID được đây?

--------------

"Jiyoung Park chị uống bao rồi?" Nó nhăn mặt hỏi.

Sao Y vào bar mà uống như mấy kẻ nghiện rượu vậy, từ trước tới giờ Y có đổ đón vậy đâu, ngoài sữa, soda, nước ngọt, nước có ga, nước ép ra Y có bao giờ đụng đến đống này? Soju Y cũng chẳng hấp dù vài giọt sau giờ nốc một đống thứ nặng đô thế kia.

Rồi tới lúc người ta ẫm mình lên giường cũng không biết. Rồi về lại khóc lóc kêu này lọ. Nhưng cũng chẳng nở phải to tiếng.

Y lí nhí, lẩm bẩm gì đó trong miệng chả thèm để ý đến sự cầu nhầu của Minra. Trong tiếng nhạc át hết mọi âm thanh khác Jiyoung nói gì nó không thể nghe được.

"Nói có nghe không đấy?"

Kim Minra thấy tình hinh càng lúc càng tệ đi. Jiyoung không những kông thôi uống mà cồn dữ dội hơn. Y cầm cả chai Sherry trực tiếp mà chẳng thèm rót ra ly.

"Mặc tôi, em lo làm gì?"

Jiyoung hất tay nó, không có ý định cho nó đụng vào người. Y ngước lên, nhìn nó, đôi mắt mờ đục, không phải do nó mà giờ Y mới ra tình cảnh rượu chè như vậy sao? 

Thấy bản mặt nó thì cũng chẳng còn miếng hứng thú nào nữa. Jiyoung uống hết giọt cuối xách túi bỏ đi, cố trách mặt Minra nhất có thể.

"Này em đang nói chuyện với chị đấy!"

Y ra quầy, vứt cái thẻ lên bàn rồi nói gắn gọn thanh toán bàn 8. 

Nhân viên quầy bar cúi đầu, vừa quét thẻ vừa lén nhìn theo bóng Jiyoung đang xiêu vẹo bước đi trên đôi giày cao gót. Rõ ràng là đã rất chi là say rồi.

Minra thì vẫn đứng đó, gương mặt méo xệch không biết vì giận, vì lo, nhưng nói chung là không được tốt lắm.

"Chị không tính lấy lại thẻ?"

Minra chạy nhanh chen lấn qua hàng người uống éo theo điệu nhạc, mạnh tay kéo Jiyoung lại hỏi chuyện.

Jiyoung thấy nó cố giữa tay mình lại liền có gắt gạt phân đi nhưng không thể, Y ngoái đầu lại để lườm, mắt long lanh đỏ hoe như như sắp khóc vậy.

Kim Minra trong vài giây khi nhìn vào đôi mắt đó vô thức buông tay ra tạo cơ hội cho Jiyoung bỏ đi.

Đúng đó nhân viên trả thẻ lại sau khi thanh toán, nó lật đật nhận lại, miệng lầm bầm.

"Say vào lại cư xử thiếu giáo dục như thế đó sao Park tiểu thư?"

Cuối gầm mặt bước đi không vững, đôi giày cao gót khiến Y càng khó di chuyển, thế mà Y vẫn cố chấp đi cho bằng được.

Jiyoung vừa ra đến cửa thì *bịch* một cái, cả người Y lảo đảo suýt ngã. Đôi giày cao gót khựng lại, thân hình mảnh khảnh loạng choạng như cây mai gặp gió.

"Xin lỗi!" Một giọng nam vội vang lên, tay người đó đưa ra đỡ theo phản xạ. Nhưng Jiyoung vẫn cư xử thô lỗ hất tay hắn ra ngay lập tức.

"Tránh ra." Y gằn giọng, mắt chưa kịp nhìn rõ người, giọng thì khàn như vừa cãi nhau.

Người kia nhíu mày, hình như cũng hơi bối rối trước thái độ của Y, nhưng không kịp nói gì thì Minra đã từ sau phóng tới.

"Chị đứng lại!" Minra giữa Jiyoung lại, mắt liếc nhanh người đàn ông vừa đụng phải Y.

"Ai đây? Người quen hả? Hay là trai bar tới gạ gẫm nữa?!" Trong cơn nóng giọng nó buông lời khó nghe với Y mặc dù từ trước giờ nó chưa bao giờ nói như vây. Kim Minra hiện đang tâm trạng rất không vui không hiểu sao Jiyoung lại giận dỗi nó. Nó là gì sao? Làm gì thì phải nói để biết đường giải quyết chứ cái đằng này có im lặng khư khư rồi cư sử kỳ lạ ai mà chịu nổi.

"Im đi." Jiyoung rít lên, mắt mờ mờ đỏ, vừa mệt vừa bực.

"Có gạ cũng gạ tôi có gạ em đâu, xen vào làm gì? Thanh cao với ai thế, bản thân mình cũng có đoàn hoàng, bản chất tốt lành gì đâu mà hất cầm dậy đời người khác." Rượu vào lời ra, bao nhiêu nổi chất chứa Y vẫn chưa nó với nàng hay chị được giờ được tuôn ra như suối.  Càng nói Jiyoung càng không thể kìm nén được, hai bên khóe mắt trực chào lệ rơi.

Minra đờ người. Cũng chỉ là lo cho Jiyoung thôi mà, nó đã làm gì để Y điên máu như vậy?

"Tôi chỉ muốn đi về. Đừng có làm phiền nữa được không?"

Người đàn ông đó thấy tình hình có vẻ không ổn giữa sai thiếu nữ liền chuồn đi nhanh.

"Ưm ọe...~"

Có vẻ uống hơi nhiều, Jiyoung sắp đạt tới giới hạn cảm giác như sẽ ọe ra ngay giữa quán. Cấp bất quá đành phải thuê tạm một phòng rồi đưa chị vào trong đó, úp mặt vào bồn cầu mà nôn ra hết những thứ không mấy lạnh mạnh kia.

Minra chẳng còn thời gian để bối rối hay chạnh lòng trước những lời cay đắng của Jiyoung nữa. Nhìn dáng vẻ Y gập người, một tay ôm bụng, tay kia chống vào tường thở dốc với bờ môi tái nhợt, cơn giận trong lòng nó lập tức bị sự hoảng hốt dập tắt hoàn toàn.

Nó xốc xộc lấy eo Jiyoung, một tay đỡ lấy cánh tay dường như đã bủn rủn của Y, bất chấp việc Y vẫn yếu ớt vung tay muốn hất ra.

Minra nghiến răng, nửa kéo nửa bế Y xông thẳng vào gian phòng nghỉ hạng sang đã nhanh tay đặt vội ở tầng dưới khách sạn.

Cánh cửa phòng khép lại, cách ly hoàn toàn âm thanh xô xúp, chát chúa của điệu nhạc sàn phía ngoài. Minra xộc thẳng vào nhà vệ sinh, nhẹ nhàng cho Jiyoung ngồi quỳ xuống bên cạnh bồn cầu.

Từng cơn co thắt dạ dày khiến Jiyoung nôn tháo ra toàn men rượu đắng ngắt. Y ôm lấy thành bồn cầu, người run lên bẩy hẩy. Mái tóc dài phủ xõa xuống gương mặt đầm đìa mồ hôi và nước mắt. Mỗi lần gồng người nôn ra, tấm lưng mảnh dẻ dưới lớp áo lại rung lên bần bật, trông tội nghiệp đến mức khiến người ta xót xa.

Minra không ngần ngại quỳ xuống sàn gạch lạnh ngắt bên cạnh. Một tay nó nhanh chóng vơ lấy xấp tóc đen óng của Y gom gọn ra sau lưng để không bị dính bẩn, tay kia nhẹ nhàng vuốt đều trên lưng Y từ trên xuống dưới, giúp Y dễ thở hơn.

Sau một hồi chật vật, tiếng ọe dứt hẳn. Jiyoung gục trán lên cánh tay đang tựa vào thành bồn cầu, hơi thở gấp gáp và mệt mỏi. Dưới ánh đèn trắng của phòng tắm, làn da Y tái mét, hai mắt đỏ hàu vì sặc rượu và giọt nước mắt vẫn đọng lại nơi khóe mi.

Minra với tay lấy xấp khăn giấy, cẩn thận lau sạch khóe miệng cho Y, rồi xả nước bồn cầu. Nó vặn vòi nước xả đầy một ly, đỡ đầu Jiyoung dậy:

"Súc miệng đi đã."

Jiyoung lúc này đã kiệt sức, không còn lực để hất tay hay buông lời cay nghiệt nữa. Y ngoan ngoãn nghe theo như một đứa trẻ, súc miệng xong liền xua xua tay, tựa hẳn đầu vào vai Minra. Mùi rượu Sherry nồng nặc xông lên mũi, nhưng Minra chẳng hề bận tâm.

Nó luồn tay qua khe khoeo chân Y, xốc nhẹ rồi bế bổng Jiyoung đứng dậy. Thân hình Y nhẹ tênh, đầu gục vào hõm cổ Minra, hơi thở nóng hổi nồng mùi cồn phả nhẹ lên làn da trắng mịn của nó.

Minra thả Y xuống chiếc giường đôi êm ái giữa phòng. Nhìn đôi giày cao gót nhọn đâm lênh khênh vẫn còn nằm trên chân Y, Minra quỳ xuống cuối giường, nhẹ nhàng tháo từng chiếc ra đặt sang một bên. Đôi chân trắng ngần của Jiyoung đã bị hằn lên vài vết đỏ do di chuyển không vững.

Nó đi vào nhà tắm, thấm ướt một chiếc khăn bông nhỏ bằng nước ấm rồi quay lại. Minra ngồi bên mép giường, tỉ mỉ lau đi lớp mồ hôi mịn trên trán, gò má và chiếc cổ thon của Y.

Cảm nhận được hơi ấm dễ chịu, Jiyoung khẽ hềm hừ trong miệng, mày liễu nhíu lại. Đôi mắt ướt nhòe lệ chậm rãi mở ra một khoảng nhỏ, ngơ ngác nhìn gương mặt Minra đang ở khoảng cách rất gần.

"Sao... sao chưa đi?" Giọng Jiyoung khàn đặc: "Đã bảo... đừng có phiền..."

"Rốt cuộc là ai đã làm Park tiểu thư của em uất quất đến mức này? Nói xem?"

"Là em chứ ai!!" Jiyoung Park vùng dậy, tay nắm chặt lấy bả vai của Kim Minra gì mạnh xuống nền gạch.

"Sao vậy?"

"Em... tồi lắm, sao lại bỏ tôi  theo con khác hả?"

.

Lee Dain chẳng biết nhà Enami Asa ở đâu đành phải bắt taxi cho nàng về nhà mình, tạm đêm nay.

Asa đã say bí tị, trời chân mây đát chẳng còn biết gì. Nàng ngã nghiên đủ kiểu trong xe. Lâu lâu lại mẳt nhìn thấy em lại nói linh tinh thứ gì ấy, nói bằng tiếng Nhật, em không hiểu lắm. Nhưng cũng kệ, không quan tâm chị ta nói gì.

Thấy em hiền nên chị ta lấn tới, áp hai lòng bàn tay trần vào má Dain rồi nhạo nặn đủ kiểu.

Chị ta có đội một cái mũ, hai má ửng hồng do cồn, chẳng biết biểu cảm nên trên gương mặt là cười hay khóc. Đôi mắt bị giấu sau vành mũ, không tài nào thấy được. Mùi nho phả phách mà mũi em. Em không đẩy chị ta ra, ngược lại còn để nàng làm loạn trên gương mặt mình.

Nghịch mặt của đối phương chán chê xong Asa cười cười vài cái ròi gục cái đầu nhỏ xuống đùi Dain, ngủ thiếp đi.

Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top