WatTruyen.Top

𝓡𝓸𝓻𝓪𝓼𝓪 | Đối Đầu

𝕮𝖍𝖚𝖔𝖓𝖌 10

deconchocacvoiu

Khi bóng tối nuốt chuẩn lấy bầu Đại Hàn là cũng là lúc thành phố phồn hoa nhất đát nước này - Seoul lên đèn, nơi được mệnh danh là 'thành phố không ngủ', quả thực như vậy, thẩm chí khi về đêm mới là lúc nơi này hoạt động nháo nhiệt hơn bao giờ hết. 

Và, khi màn đêm buông xuống, cũng đồng nghĩa với việc những guồng quay khác của thành phố bắt đầu vận hành: những cuộc giao dịch ngầm, những lời thì thầm trong quán bar xa hoa, những cái bắt tay đổi chác đầy bí mật. 

Có kẻ sẵn sàng đốt hơn cả triệu won chỉ để đạt được mục đích, cũng có kẻ không ngại đánh đổi cả danh dự và thân xác để leo cao hơn một bậc. Và cũng chính trong khoảng thời gian này, dòng tiền ngầm tuôn chảy, thu nhập khổng lồ được tạo ra - nhưng chẳng phải từ lao động lương thiện, mà từ mưu mô, tính toán và cả những tội lỗi không bao giờ muốn bị ánh sáng phơi bày.

Giữa cơn hỗn loạn nơi màn đêm che phủ, một bản hợp đồng ngầm đã được đặt ra. Một nhóm bốn kẻ lạ mặt được thuê, đổi lại số tiền hậu hĩnh lên tới mười hai triệu won - cái giá đủ khiến bất kỳ kẻ liều lĩnh nào cũng sẵn sàng xuống tay. 

Điều kiện rất đơn giản: phải hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, không được để lại một chút dấu vết nào. Và nhiệm vụ đó chính là bắt cóc thiếu nữ vô tội -  vị tiểu thư của út của một giai đình có tiếng tỏng giới nghệ thuật. 

Nhưng đời không bao giờ trọn vẹn như những toan tính trên giấy. Vụ việc nhanh chóng bại lộ, kế hoạch sụp đổ chỉ trong chớp mắt. Ba tên trong nhóm bị tóm gọn ngay tại chỗ, kéo lê trong xiềng xích giữa ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy của cảnh sát. 

"Nếu như thấy số tiền đó ít và muốn thêm thêm thì cứ yêu cầu, sao phải làm rối tung mọi thứ lên làm gì? Giải quyết mớ hỗn độn cho các anh gây ra mệt lắm, hiểu không? Hửm?" 

Trước mặt hắn là một màn hình lớn kết nối với một đầu máy chủ khác, có một bóng người ngồi trước cam, thân hình vô cùng nhỏ nhắn ắt hẳn là phụ nữ. Giọng nói đã bị biến dạng đi do sửa dụng máy thay đổi giọng nói. 

"Mẹ kiếp con khốn, mày gài tao!!!" Người đàn ông bị xiềng xích lại nơi cổ, đây chỉ có 3m, không thể tự do. Trên người bị lột sạch đồ chừa lại mỗi chiếc quần đùi màu be đã sẫm màu. Đôi mắt như lưỡi gươm dính máu, sự câm phẫn được phản chiếu trong đấy có thể chết giết mụ đàn bà trước mặt. 

"Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Gào lên như con thú hoang vô chủ thế kia, nghe đau đầu lắm."

"Tôi nhớ mình có đưa lộn hình cho anh và đồng bọn đâu."

"Mọi thứ đều không thiếu. Enami Asa toàn bộ thông tin đều cấp đủ cho anh và đồng bọn thế mà vẫn làm không xong. Bộ một đứa con gái quá khó khăn?" 

Người đàn ông nghiến chặt răng, cơ hàm nổi gân như muốn nghiền nát sợi xích đang ghì lấy cổ. Hắn khạc ra một bãi máu tươi, ánh mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn người phụ nữ trước mặt. Nhưng cũng chỉ bóng do đèn từ trên hất xuống. 

"Con chết bầm, mẹ nó cái tên đó... mày đừng nhắc lại nữa. Tao thề, nếu có cơ hội thoát ra, tao sẽ bẻ gãy từng đốt xương của mày, má nó, chiết tiệt." 

"ĐỒ - THẬT - BẠI. Thì không có quyền lên tiếng." 

Một tên đàn ông lấy điếu thiếu còn đang hút dở, lửa lóe lên trong màn tối trên miệng vùi sâu vào trong khoang miệng của hắn ta. 

Tiếng da cháy khét lẹt xen lẫn tiếng rít nghẹn nơi cuống họng khiến căn phòng im ắng càng trở nên rùng rợn. Hắn quằn quại, cố nghiến chặt răng nhưng đôi mắt đỏ ngầu vẫn trừng trừng nhìn vào ả đàn bà trước mặt.

"Khó chịu lắm hả?" 

"Đã ghi rõ trong hợp đồng là không lôi kéo những kẻ liên quan vào rồi. Anh bắt thêm Lee tiểu thư làm gì?" 

"Để coi nào... ưm..." 

"Si Nam-gil hình như hắn đã đánh một trận với Jung tiểu thư. Han Kwan thì lại bị Park tiểu thư và Jung tiểu thư hội đồng. Bon Jae-sang là Park tiểu thư xử lý. Bộ các anh không thấy nhục hả? Sao lại để hai đứa con gái thôi mà quét sách các anh vậy. Không phải lúc trong tù đã bảo rằng là những 'kẻ uống máu' người để sống sao?" Ả ta thở dài chán trường. Tốn hơn 80 triệu won lôi đầu bốn thằng vô tích sự này về mà chả được cái thái gì. Còn ngay thêm phiền phức cho ả xử lý nữa chứ. 

"Đĩ. Ngậm mồn của mày lại!!!" Hắn cố phát ra nhưng âm thanh khó nghe miệng mình. Khoang miệng nóng rát nóng. Đầu lưỡi tê cứng không thể cử động. Mùi khét từ miệng hắn mà đi ra. 

"Con khốn!!! Mày...hự,... khộc khục." Máu ào ra như một cái tháp nước, thuộc hạ của đằng sau ấn đầu gã ta suốt mặt xi măng sần sùi mà chà, xem gương hắn như một cái đồ chà buồn cầu, mà dùng lực càng mạnh. Hắn gần như bất tĩnh thì lại bị gã đàn ông to cao ỡ đằng sau xách ngược lên, nhìn rất thảm hại và đáng thương nhưng cũng đáng đời.  Tên đó bị người ta kéo như con heo chết, lôi xềnh xệch trên nền xi măng. 

"Có là đĩ thì không tới lượt lũ người thấp kém như anh và đồng bọn của tôi chơi đâu. Cha Song." 

------------

"Tiểu thư Pharita, đã khuya lắm rồi người cũng nên về phòng ngủ đi." Người làm đứng lấp ló ở cửa văn phòng làm việc của chị. Đã hơn một giờ sáng mà còn chưa chị đi ngủ. Người làm thật lòng là rất lo cho sức khỏe của tiểu thư nhà mình. 

"Cháu biết rồi, dì Do cứ đi ngủ trước đi. Cháu chỉ đang xem sơ qua về số liệu kinh doanh gần đây của các hàng thôi."

"Vậy mong tiếu thư xong sớm." Người là cuối đầu. Pharita Chaikong giỏi thật mới 19 tuổi thô mà đã tiếp quản hơn 18 nhà hàng lớn nhỏ nằm trãi dài khác nhau tại mặt tiên Handong luôn rồi. Ông bà chủ Chaikong thực sự rất là có mắt, tầm nhìn xa và những bước đi khôn lường. 

Nên khi lên 8, lũ trẻ cũng trang lứa đang cố nhồi nhét bảng cửu chương vào đầu thì chị đã biết thế nào là hương vị cuộc đời với những pha lén lấy tiền bố mẹ đi đầu tư cổ phiếu. 

Nhưng, thứ sự thật sự làm trong tối đó chính là điều tra lũ người đợt trước đã bắt cóc nàng.

Pharita đã tìm hiểu về bọn chúng: Han Kwan, Si Nam-gil, Bon Jae-sang ba tên này đều đã bị bắt 7 năm trước vì tội tham nhũng cùng một tên đồng bọn tên Cha Song, cái tên cuối hiện vẫn chưa rõ tung tích. Bốn tên này sau khi lãnh án đã được thả tự do và bên một công ty giấu tên đã bỏ tiền để chuộc chúng về dưới chướng mình. 

Từng bị bắt 7 năm trước vì tội danh tham nhũng, cấu kết với bên thứ ba để biển thủ hơn 3 triệu đô từ quỹ từ thiện Mộc Tâm. Có một điều chị khác thắc mắc, bọn hắn luôn làm việc theo nhóm 4 người nhưng phi vụ lần này chỉ đánh lẻ có ba. Mà từ ngày ra tù, tên Cha Song đó chú từng lần nào xuất hiện trước công chúng. Nhưng lần cuối có người thấy là ở Busan. 

Tên Cha Song hắn không tham gia trực tiếp, chỉ đơn giản là kẻ hậu tạ đằng sau. NÓI đúng hơn hắn là người lên kế hoạch đó là suy nghĩ cá nhân khi chị lật lại những vụ việc lừa đão mà bọn chúng từng tham gia. 

------------  

Trời đầu thu se se lạnh. Lá cây bắt đầu chuyển sắc, gió thổi qua cũng không còn gay gắt mà chỉ như khẽ mơn man làn da, dễ khiến người ta bỗng dưng muốn nghỉ học đi dạo công viên. 

Nhưng Dain nay đổi gió, lướt ván trượt đến trường. Tai nghe bật một bản ballad buồn não nề dù mặt vẫn tỉnh như sáo. Mắt em chăm chú nhìn phía trước, cho đến khi...

*Tạch!*  Ván trượt lướt nhẹ một đoạn rồi dừng hẳn ngay góc đường. 

Nằm chễm chệ bên vệ cỏ là một con mèo Ba Tư lông xù, màu trắng kem như bánh tiramisu đắt tiền. Bộ lông của nó mềm mượt, óng ả như thể vừa bước ra từ tiệm spa thú cưng, lông được sấy kỹ, ủ tinh dầu và sẵn sàng đi dự lễ hội hoàng gia. Đôi mắt màu hổ phách long lanh đã vậy còn là màu xanh như ngọc, đẹp ngây.

Dain quăng tai nghe không thương tiếc, lướt nhanh lại gần, ngồi xổm xuống. Tay em chạm nhẹ lên đầu mèo, vuốt vuốt một cách kính cẩn.

"Mày là thiên thần hay vật thể bí ẩn do vũ trụ gửi xuống vậy?" Em hỏi, mặt rạng ngời như vừa tìm thấy kho báu. Con mèo đẹp tuyệt. 

Chưa kịp đắm chìm trong ba giây đầu yêu đương với mèo, một bóng người bỗng lao tới.

"Tránh ra giùm!" 

Dain ngẩng lên. Trước mặt là Enami ánh mắt thì như muốn cắt Dain ra làm hai.

"Gì cơ?" Dain ngẩng lên, đôi tay vẫn đang giữ cái đầu béo múp của con mèo. 

"Đó là mèo của tôi." 

"Tôi mới rời mắt có một phút mà em tính bắt cóc con bé hả?"

Dain nhíu mày nhìn con mèo, rồi lại nhìn Asa. 

"Chị nói vậy mà nghe được à? Nó không đeo vòng cổ, không bảng tên. Tôi tưởng nó là mèo hoang thôi!" 

Sen gì chằng biết chăm pet cưng. Để cho con mèo đi đi lại lại như. Cái con mèo chị ta đắt tiền vãi ra mà còn mắt hai màu. Thế nào cũng bị người ta bắt trộn cho. Không biết bảo vệ còn nói. Gặp em là may phước rồi. Gặp kẻ khác chắc gì giờ nàng còn thấy nó. 

"Mèo hoang cái gì mà được chăm chú cỡ đó?"

"Nó tên là Meringue. Là công chúa của tôi. Em định dụ dỗ em ấy bỏ nhà theo trai hả?"

Dain ngẩn người. "Ơ... nó là con đực mà..." 

"Thì sao? Tôi thích là công chúa chứ không phải công tử."

Dain nhấc tay khỏi con mèo, hơi chột dạ. Còn chưa kịp rời tay ra khỏi hẳn thì con mèo của chị ta bấu em một cái đau điếng.

"Dừa lắm Lee, ai biểu em khó ưa quá làm gì nên chẳng ai thích em đụng vào." 

Asa bế Meringue lên, con mèo ngoan ngoãn dụi đầu vào cổ nàng, như thể xác nhận quyền sở hữu. Nàng liếc con nhỏ đó lần nữa, rồi nói: "Lần sau thấy cái gì đẹp đẽ ở góc đường thì cứ ngắm thôi, đừng chạm. Có khi là của tôi đấy." 

Nàng nói thật không đùa. Cả một cái đường dài thòng lòng này là cả cái giai sản nhà nàng đang kinh doanh. 

Đến cả cái con mèo của chị ta cũng hay cắn người bậy bạ đúng là boss like sen. Nhìn thì đẹp, tưởng ngoan hiền vô lại nhưng thật chắc lại nguy hiểm tuyệt đối không nên đụng vào.

Vào sáng thứ năm vẫn ồn ào như mọi ngày. Từng tiếng cười nói, tiếng ghế kéo xẹt xẹt và tiếng cốc nước va vào nhau tạo nên thứ âm thanh sống động như một đoạn mở đầu của bản giao hưởng học đường.

*Cạch*

Tiếng mở cửa lớp vang lên. Lũ học sinh nhanh chóng ai vào chỗ nấy, không còn tiếng nói chuyện, chốc lác không giang liền yên tĩnh để đón chào người quyền lực nhất lớp - thầy chủ nhiệm Han.

Asa ngồi trong lớp mà gián cả gan bưng nguyên một con mèo Ba Tư to chà bá vào lớp. Cho nó ngồi thù lù một góc như đế vương của cả căn phòng này.

Anna cô bạn thân xấu số, phải hứng chịu thêm cục ba rọi mà bản thân không hề nuôi.

Cô phải ngồi khép nép bên mí mép ghế mới có chỗ cho công chúa của nàng.

"Sao đi học mà mang mèo theo chi vậy?"

"Tại dạo gần đây trộm mèo nhiều quá tôi không kiểm soát được." Nàng luôn muốn bé cưng của mình phải an toàn tuyệt đối trong vòng tay ngọc ngà của mình. 

"Lớp, thầy có chuyện muốn thông báo."

"Cuối tuần này là thứ 6, trường ta sẽ tổ chức Lễ hội trường." 

"Nhưng để cho khác biệt cho cá em không cảm thấy nhàm chán thì trường sẽ cho hai lớp kết hợp với nhau. Và lớp ta sẽ hợp tác với lớp 11A1. Có nghĩa là chúng ta sẽ làm chương trình chung!"

"Trời ơi, cái lớp có hình như có Lee Dain thì phải." 

Không khí bỗng nhiên nặng hơn bình thường. Mọi ánh mắt đều dồn vào Asa đang lim dim ngồi chống cằm liền bật dậy khỏi ghế, ánh mắt tối sầm.

"Sao ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt đó vậy?" 

"Cậu hỏi câu nghe ngây thơ quá ha." 

Trong cái trường ai cũng biết, Enami và Lee là cặp đôi oan gia truyền kiếp. Dù học khác lớp, khác tầng, khác luôn cả khung giờ ăn trưa, nhưng hễ có hoạt động chung thì hai người lại bằng một cách nào đó đụng nhau chan chát.

Quá nhiều chuyện xảy ra khiến cho chẳng ai nhớ rõ nguồn gốc mối thù là từ đâu.

Và rồi định mệnh trớ trêu thay, trường lại rất thích bắt lớp Asa và lớp Dain hợp tác chung mỗi khi có sự kiện lớn.

Cứ mỗi lần hợp tác là một lần thử thách thần kinh cho cả giáo viên lẫn học sinh.

Cãi nhau liên tục, không ý nào làm vừa lòng người kia, chửi nhau cả ngày. Đến múc vào Lễ năm ngoái lớp của cả hai phải loại em và nàng ra khỏi danh sách. Nhưng... không có em thì chẳng ai tới quán mà có em và nàng thì không ai bán được. 

"Ủa thầy, sao thầy lại chọn cái lớp đó nữa vậy? Thầy đã biết cái lớp đo không bình thường rồi mà." Nàng giờ tay lên phát biểu ý kiến. Nàng chưa đủ khổ với em hả. Sáng, đi học tí nữa làm mất luôn công chúa rồi. 

"Làm sao thấy biết được, thấy bóc ra lớp đó mà." Giáo viên lắc đầu. Lớp của Dain thì bình thường thôi. Ai lại không muốn có cơ hội hợp tác với một người vừa đẹp vừa giỏi như Lee Dain chứ. Cái không bình thường ở đây là cách nàng và em cư xử với nhau, chứ không phải tại lớp! 

"Bộ thầy thích cô giáo chủ nhiệm lớp đó hay gì mà ăn suốt năm cứ bóc trúng cái lớp đó vậy." Asa bình tĩnh ngồi vuốt lông mèo, hỏi giáo viên.

Một lớp học. 30 học sinh, một giáo viên, 60 con mắt quay sang nhìn nàng. Nàng lấy đâu ra nhiều cam đảm như thế để nói trước mặt giáo viên vậy.

"TRÒ ENAMI!!!" 

*Ra chơi*

Tiếng chuông vang lên, giờ ra chơi học sinh tụ tập tại phòng giáo viên đông như idol nổi tiếng.

Điều này cũng phải xa lạ, tiểu thư vàng tiểu thư ngọc của một trong những dòng họ két nhất Nhật Bản Enami - Enami Asa đang bị giá viên khiển trách ngay dưới văn phòng. 

Chỉ một giây lỡ mồn sống đúng với suy nghĩ bản thân và sự tò mò non dại của tuổi teen mà giờ nàng phải ngồi uống trà cùng những quan chức cấp cao nhất của trường.

"Cho hỏi."

"Quoa, Hội trưởng đây mà!" Bạn họ vui sướng kêu lên khi thấy Ahyeon tới bất chuyện với mình.

"Có chuyện không, sao phó hội trường lại tới đây?"

"Đây có phải lớp của Richara không?"

"Ò, phải." 

"Cảm ơn." Nhận câu trả lời nhỏ đi lướt qua bạn vào lớp tìm kiếm cô. 

Chuyện là Jung Ahyeon nhận được nhiệm vụ là hỗ trợ cho một du học sinh người Thái tại trường, thật ra là theo luật nhỏ phải đọc cả họ và tên cơ, nhưng mà họ tên con bé này dài ngoằn à, nàng nhớ được có nhiêu đó. 

"Xin chào, em là Riracha, du học sinh người Thái mới chuyển đến không?"

Nghe có người gọi tên mình Riracha buông ngòi bút, ngước lên nhìn.

.

"Sao đông kẹt vậy? Có chuyện gì ở đây phòng giáo viên sao?"

"Chị đi đâu mà giờ với tới vậy Ahyeon?" Jiyoung khoanh tay khiển trách Y.

"Chị đây có rãnh rang giống em."

"?" 

*Trong phòng giáo viên*

"Trò có hiểu những gì bản thân nói không hả?!" Thầy chủ nhiệm của Asa quát lớn, bàn tay gõ mạnh xuống mặt bàn khiến cốc trà thầy vừa mới pha rung rinh suýt đổ.

Asa ngồi đó, khoanh tay, ánh mắt hất lên trần nhà, mặt không biểu cảm nhưng trong bụng đang rủa thầy bằng mọi ngôn ngữ trong trí tưởng tượng. 

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng giáo viên khẽ mở. Dain bước vào, trên tay là một tập hồ sơ và chai nước, mặt mày tỉnh bơ, chẳng quan tâm đến nàng.

Nhưng nàng biết, con nhỏ đó đang rất hả dạ khi thấy nàng bị giáo viên khiển trách như vậy. Nhìn mặt tỉnh nhưng trong lòng em đang là đắt thắng. 

"Em chào thầy cô. Em đem tài liệu hôm qua thầy dặn." Dain lịch sự cúi đầu, giọng êm như mấy bé học sinh mẫu mực.

Thầy chủ nhiệm Asa quay phắt lại: "Trò Lee! Trò đến đúng lúc lắm. Em lại đây ngồi luôn."

Dain hơi sững người nhưng vẫn răm rắp làm theo, ngoan ngoãn y như học sinh chuẩn mực.

Nhìn sang nàng thì thấy gương mặt nàng hất lên, nhìn là biết muốn đấm em ngày bây giờ.

Nhìn ánh mắt thôi mà em hiểu luôn chị ta định nói gì : "Có tin là tôi đục thâm con mắt em giờ không?" Để thăng tính minh họa nàng con giờ nấm đấm lên trước mặt Dain.

"Trò Enmai!!!" Thầy quát.

"Sao trò không chịu nghiêm túc vậy? Biết mình đang trong phòng giáo viên không?" 

Cô chủ nhiệm Dain cũng bước tới, tay khoanh trước ngực. 

"Chúng tôi đã trao đổi với nhau." Thầy chủ nhiệm Asa mở lời, giọng đều đều. 

"Về việc hai em liên tục mâu thuẫn, cãi vã, phá vỡ tinh thần làm việc nhóm và bộ mặt hội học sinh trường mình."

Dain liếc sang Asa, Asa liếc lại. Hai ánh mắt bắn tia lửa điện, nếu ở giữa có que diêm thì cháy trường luôn rồi.

"Vì vậy..." 

Cô Dain tiếp lời: "chúng tôi quyết định sẽ để hai em... hợp tác với nhau trong nhiều hoạt động sắp tới."

"Thưa thầy..." Dain định nói gì đó, nhưng bị cắt ngang.

"Không thưa gửi gì hết. Đây là quyết định giáo viên. Cả hai em cần học cách hòa hợp, đặc biệt là em Asa."

"Mắc gì là em?" 

"Cái nết của trò chẳng yên đâu. Theo quan sát thì trò là người hay gây sự trước."

Asa thở hất một cái, mặt méo xuệ sang một bên. Cái gì mà nàng gây trước, cái con nhỏ đó làm gì ai cũng phân biệt vậy? Sao lúc nào người sai cũng là nàng hết vậy. Rõ ràng Lee Dain cũng chọc nàng tức điên mà.

Nàng nghiên nhẹ người liếc mắt sang em. Thì thấy em đang che miệng lại mỉm cười. 

"Lee Dain." Nàng quát thẳng vào mặt em. 

Giọng nàng không lớn, nhưng đủ để mấy con ruồi bay ngang cũng lật ngửa.

"Chà! Một cuộc trò chuyện dài."

"Nếu em không muốn lên phòng giáo viên cùng chị thì ngậm mồn vào Jiyoung!"

Mới trãi qua tin xét ngang tai, giờ còn gặp cái mặt của Y nữa. Nàng cảm thấy mình đang tràn bị kiệt quệ.

"Ai đây?" 

"Là du học sinh trường nhờ em hỗ trợ."

"Còn mười 10 phút, đi ăn thôi, không vào lớp mất." 

Em và nàng thở dài, đành nhấc chân đi theo Jiyoung, không quên liếc xóe nhau khi đi.

"Em không tính đi sao?" 

"Mọi người đi đi em còn bài..."

"Đi thì đi." Thấy Richara có ý định từ chối nên nhỏ cầm tay cô kéo đi.


Bạn đang đọc truyện trên: WatTruyen.Top